Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Của Kẻ Chiếm Hữu
Bạch Vi ngây ngẩn. Hơi thở cô như nghẹn lại. Hắn, người đàn ông này, anh trai của cô, vừa nói muốn cô sinh con cho hắn.
Câu nói đó, còn hơn cả một lời tỏ tình, nó là một sự đóng dấu chủ quyền tuyệt đối, một lời tuyên thệ mang tính bản năng và chiếm hữu đến tột cùng. Cô không chỉ là người tình, hắn muốn cô là mẹ của con hắn, là người phụ nữ duy nhất trong cuộc đời hắn.
Bạch Hiển nhìn thấy sự sững sờ trong mắt cô, lồng ngực hắn phập phồng. Cái vẻ mặt ngây thơ sắp khóc đến nơi của hắn khi nghe cô tuyên bố chủ quyền đã tan biến, thay vào đó là một sự trần trụi, một khao khát không thể che giấu. Hắn không phải tên nhóc mới lớn, hắn là một con dã thú đã kiềm chế quá lâu.
“Em nói… em muốn anh là của riêng em,” hắn lặp lại, giọng khàn đặc, ghé sát vào tai cô, “Vậy em có biết, anh đã muốn em là của riêng anh từ bao giờ không?”
Không đợi cô trả lời, hắn kéo mạnh cô đi. Không phải là cái nắm tay dạo phố lãng mạn. Hắn siết chặt bàn tay cô, sải bước nhanh về khách sạn. Mỗi bước đi của hắn đều toát ra sự vội vã, một sự mất kiên nhẫn không thèm che giấu.
Bạch Vi gần như phải chạy theo. Cô biết. Cô biết điều gì sắp xảy ra. Không khí giữa hai người đặc quánh lại, nóng hừng hực. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng bàn tay đang siết chặt tay cô đã nói lên tất cả.
Cạch.
Cửa phòng khách sạn đóng lại. Bạch Vi theo phản xạ lùi lại, tim đập thình thịch. Cô nghĩ hắn sẽ vồ lấy cô, xé nát quần áo cô ngay tại cửa.
Nhưng hắn không làm vậy.
Hắn buông tay cô ra, bình tĩnh cởi áo khoác, vắt lên ghế. Hắn nới lỏng cà vạt, ánh mắt vẫn dán chặt vào cô. Ánh mắt đó như một ngọn lửa, lột trần cô ngay cả khi cô vẫn còn nguyên quần áo.
Hắn đang làm cô chờ đợi. Hắn đang tận hưởng sự căng thẳng này.
Bạch Vi nuốt nước bọt, không dám động đậy.
Hắn đi về phía tủ, lấy ra một chiếc hộp. Đó là một khối lập phương bằng nhung đen tuyền, sang trọng nhưng lại toát lên vẻ bí ẩn. Hắn bước tới trước mặt cô, không khí trong phòng như ngưng đọng.
Hắn không nói gì. Hắn chỉ quỳ một gối xuống.
Trái tim Bạch Vi như ngừng đập.
Hắn mở chiếc hộp ra. Bên trong không phải là thứ cô tưởng tượng. Nó không phải là một chiếc nhẫn. Mà là một chiếc hộp nhung nhỏ hơn, màu hồng phấn, nằm gọn trên một lớp lụa bạc.
“Em mở đi,” hắn ngước nhìn cô, giọng nói đã mất đi vẻ trần tục ban nãy, thay vào đó là một sự trân trọng gần như thành kính.
Bàn tay Bạch Vi run rẩy. Cô cầm lấy chiếc hộp nhỏ.
Bên trong, là hai chiếc nhẫn. Một lớn, một nhỏ. Kiểu dáng vô cùng đơn giản, tinh tế, nhưng cô nhận ra ngay logo của một thương hiệu trang sức xa xỉ bậc nhất , nơi mà mỗi tác phẩm đều phải đặt trước hàng năm trời.
Cô run rẩy cầm chiếc nhẫn nữ lên. Bên trong vòng nhẫn, được khắc tinh xảo…
B.H & B.V.
Bạch Hiển. Và Bạch Vi.
Cổ họng cô nghẹn lại. “Cái này… Đây là nhẫn cưới. Nhưng… không phải kiểu dáng em chọn cho Chu Tử Nhược… Anh… anh đặt làm khi nào?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận