Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Nhẫn Của Định Mệnh
Bạch Hiển vẫn quỳ một gối, hắn ngước nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một bí mật đã bị chôn vùi quá lâu. Hắn không lập tức trả lời. Hắn chỉ vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào những ngón tay đang run rẩy của cô.
“Em nghĩ,” hắn chậm rãi nói, giọng trầm ấm, “Anh sẽ để em đeo chiếc nhẫn vốn dành cho một kẻ thế thân sao?”
Bạch Vi sững sờ.
“Anh đặt làm nó từ ba năm trước.” Hắn cuối cùng cũng thú nhận. Không, không phải ba năm, là rất nhiều năm trước. Từ rất lâu, từ khi hắn nhận ra cái tình cảm bệnh hoạn, loạn luân của mình dành cho cô em gái ruột.
“Anh muốn cưới em. Anh luôn muốn cưới em, Vi Vi à.”
Hắn nói, giọng nói chứa đựng sự thống khổ của bao năm kìm nén và một niềm vui sướng điên cuồng vì giờ đây đã có thể nói ra. Hắn chưa bao giờ có ý định nghiêm túc với Chu Tử Nhược. Chu Tử Nhược chỉ là một bức bình phong, một sự thỏa hiệp tuyệt vọng với thế giới, với đạo đức. Nhưng trái tim hắn, ngay từ đầu, đã chỉ có một chủ nhân duy nhất.
“Anh chưa bao… giờ dám nghĩ… sẽ có ngày anh có thể tự tay trao nó cho em.” Hắn thú nhận, giọng khàn đi, “Anh đã nghĩ nó sẽ vĩnh viễn nằm trong bóng tối, giống như tình yêu biếи ŧɦái của anh vậy.”
Nước mắt Bạch Vi trào ra. Cô không còn là cô gái ngây thơ nữa. Cô hiểu. Cô hiểu sự dằn vặt, sự chiếm hữu, và tình yêu sâu đậm đến mức điên rồ của hắn. Hắn yêu cô, không phải từ khi cô trở thành Chu Tử Nhược, mà từ rất, rất lâu trước đó.
“Anh hai…” cô nức nở.
Hắn nắm lấy tay cô, rút chiếc nhẫn ra.
“Vi Vi,” hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của cô, trịnh trọng và tha thiết, “Anh không hỏi em có đồng ý không. Anh đang thông báo cho em. Gả cho anh. Làm cô dâu của anh. Vĩnh viễn ở bên cạnh anh, có được không?”
Hắn vẫn dùng từ “anh hai”, một sự hòa trộn kỳ lạ giữa sự cấm đoán của quá khứ và sự cho phép của hiện tại.
Bạch Vi không nói gì. Cô chỉ cúi người xuống, ném cả hai chiếc nhẫn lên giường, rồi vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn đứng dậy. Cô lấp đầy sự im lặng của mình bằng một nụ hôn.
Cô chủ động.
Cô hôn hắn, một nụ hôn sâu, ướt át, đầy vị mặn của nước mắt và sự cam tâm tình nguyện tuyệt đối. Cô nói “Được” bằng cả cơ thể và linh hồn mình.
________________

Hôn lễ được ấn định lại. Thời gian gấp gáp, nhưng Bạch Hiển không chấp nhận bất cứ sự sơ sài nào. Hắn hủy bỏ mọi kế hoạch cũ, mọi thứ liên quan đến Chu Tử Nhược.
“Tầm thường.” Hắn nói khi nhìn bản phác thảo váy cưới mà Bạch Vi từng chọn cho Chu Tử Nhược. “Em gái của anh, vợ của anh, phải mặc thứ độc nhất vô nhị.”
Hắn tự tay can thiệp vào mọi thứ. Hắn thức trắng đêm cùng nhà thiết kế hàng đầu thế giới để chỉnh sửa từng đường kim, mũi chỉ trên chiếc váy cưới. Hắn đích thân chọn địa điểm, không phải một khách sạn năm sao tầm thường, mà là một hòn đảo tư nhân, nơi chỉ có hắn và cô.
Bạch Vi, từ người tổ chức, bỗng trở thành người nhàn rỗi nhất. Cô chỉ cần ở đó, để hắn đo, hắn ngắm, hắn sắp đặt mọi thứ xung quanh cô.
Nhưng cô không hoàn toàn nhàn rỗi. Ban ngày hắn biến cô thành bà hoàng. Ban đêm, hắn biến cô thành một con điếm của riêng hắn.
Hắn bận rộn đến mức chỉ ngủ vài tiếng mỗi ngày, nhưng thể lực của hắn dường như vô tận. Hắn cần cù “cày cấy” trên cơ thể cô mỗi đêm, không một chút mệt mỏi. Hắn không dùng bất cứ biện pháp bảo vệ nào. Hắn muốn gieo mầm. Hắn muốn hạt giống của hắn nảy mầm trong cơ thể cô. Hắn muốn trói buộc cô vĩnh viễn bằng một đứa con.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận