Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gieo Mầm Dục Vọng
Công việc chuẩn bị hôn lễ và điều hành tập đoàn khiến Bạch Hiển phải liên tục di chuyển giữa thành phố phía Nam và phía Bắc. Và hắn, tất nhiên, không thể để cô xa hắn nửa bước. Hắn kéo cô theo khắp mọi nơi. Mỗi phòng khách sạn hạng tổng thống họ ở, đều trở thành chiến trường tình ái mới của họ.
Đêm trước khi bay về chuẩn bị cho hôn lễ, họ lại ở khách sạn tại thành phố phía Bắc.
Bạch Hiển có cuộc họp đột xuất. Bạch Vi một mình ngồi ở quán cà phê trong sảnh khách sạn, lật giở một cuốn sách, đợi hắn. Cô không trang điểm, chỉ mặc một chiếc váy lụa mỏng màu be, mái tóc xõa dài. Cô thanh thuần, yên tĩnh, như một bức tranh không thuộc về nơi ồn ào này.
“Hi.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Bạch Vi ngẩng đầu. Đô Tuần. Hắn mặc một bộ vest bảnh bao, không còn vẻ bụi bặm của dân chơi game. Hắn ngồi xuống đối diện cô.
“Lại gặp nhau rồi,” hắn cười, ánh mắt nhìn cô có chút phức tạp. “Dạo này bận lắm à? Không thấy cậu online nữa.”
Bạch Vi gấp sách lại. Cô nhìn hắn, bình thản. Thế giới ồn ào trong game đã trở nên quá xa xôi.
“Tôi đang dưỡng thai.” Cô nói.
Đô Tuần sững sờ. Nụ cười trên môi hắn cứng lại. “Dưỡng… dưỡng thai?”
“Ừm.” Bạch Vi gật đầu, vẻ mặt thản nhiên như đang nói về thời tiết. “Anh ấy muốn có con. Nên tôi phải chuẩn bị sức khỏe.”
Cô nói về việc đó một cách tự nhiên. Về việc cô đã từ bỏ cà phê, từ bỏ trà, từ bỏ việc thức đêm chơi game. Cô đã từ bỏ thế giới ảo, từ bỏ mọi thứ có thể ảnh hưởng đến “hạt giống” mà Bạch Hiển đang gieo vào người cô mỗi đêm.
Đô Tuần chết lặng. Hắn đã mất cả tháng qua để điều tra về cô. Hắn biết cô là Chu Tử Nhược, vị hôn thê của Bạch Hiển. Hắn đã tự nhủ rằng hôn nhân thương mại không có tình yêu, rằng hắn vẫn còn cơ hội.
Nhưng “dưỡng thai”…
Hai từ đó như một nhát dao, chặt đứt mọi tơ tưởng của hắn. Cô không phải bị ép buộc. Cô đang chuẩn bị để làm mẹ của con hắn. Cô đã hoàn toàn, tự nguyện thuộc về người đàn ông đó.
“Vậy à…” Hắn cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó méo xệch. “Vậy… thật đáng tiếc. Tôi… cũng định mời cậu đi ăn tối.”
“Cảm ơn. Nhưng tôi phải đợi anh hai.” Cô lại dùng từ đó. “Anh hai”.
Một từ xưng hô, giờ đây lại mang theo ý nghĩa của sự chiếm hữu tuyệt đối, một sự thân mật mà không một kẻ thứ ba nào có thể xen vào.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận