Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quả Báo Của Kẻ Sát Nhân (Ngoại Truyện)
Bạch Trường Thiên đang sống trong địa ngục.
Lão không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, lão lại thấy cảnh tượng kinh hoàng đêm đó. Cái cổ trắng ngần, mảnh khảnh của Bạch Vi. Đôi mắt cô trợn trừng, đầy sợ hãi. Đôi chân cô vẫy vùng tuyệt vọng trên không trung. Và rồi, sự im lặng chết chóc khi cô trút hơi thở cuối cùng.
Lão đã che giấu mọi thứ hoàn hảo. Lão đã ngụy tạo thành một vụ tự sát.
Nhưng dạo gần đây, lão bắt đầu thấy ma.
Lão thấy Bạch Vi.
Lão thấy cô lướt đi trong hành lang Bạch gia. Lão thấy cô đứng sau lưng Bạch Hiển khi hắn làm việc, với nụ cười ma quái. Lão thấy cô mặc đúng chiếc váy bông mà cô mặc trong đêm bị gϊếŧ.
Hôm nay, Bạch Hiển gọi lão đến nhà mới. Lão không muốn đi, nhưng không thể từ chối. Lão run rẩy ngồi trên sô pha, cố gắng không nhìn vào những góc tối.
Và rồi, “nó” xuất hiện.
Bạch Vi bưng một đĩa trái cây từ bếp đi ra. Vẫn là nụ cười ngây thơ đó.
“Bác hai, ăn trái cây ạ.”
Keng.
Bạch Trường Thiên làm rơi cả tách trà. Lão nhìn Bạch Hiển. Bạch Hiển vẫn bình tĩnh xem tài liệu, như thể không thấy gì, không nghe thấy gì.
Phải rồi. Bạch Hiển không thấy được! Chỉ có lão, kẻ sát nhân, mới thấy được hồn ma của cô!
Lão run bần bật. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt cổ họng lão.
“Nó” ngồi xuống bên cạnh Bạch Hiển, cầm một con dao gọt hoa quả, lại nghiêng đầu nhìn lão, cười.
“Bác hai không ăn sao? Táo này ngọt lắm.”
Con dao. Con dao gọt hoa quả. Lão nhìn thấy lưỡi dao sắc bén. Lão thấy máu.
“Đừng gϊếŧ tao! Đừng mà! Tao không cố ý!”
Bạch Trường Thiên hét lên điên dại, lật cả bàn trà, lồm cồm bò dậy. Lão chạy. Lão chạy ra khỏi biệt thự. Lão thấy “nó” đứng ở cửa vẫy tay với lão, vẫn nụ cười đó.
“Bác hai, trở lại đi…”
“A A A A A!!! CÚT ĐI!!!”
Lão lao ra đường, không nhìn thấy gì cả. Một chiếc xe tải thắng gấp ken két, dừng lại chỉ cách lão vài centimet. Nhưng Bạch Trường Thiên không dừng lại. Lão đã hoàn toàn phát điên. Lão thấy con ma kia đang đuổi theo. Lão nhảy qua lan can, lao thẳng xuống hồ nước nhân tạo bên đường.
Lão chìm nghỉm.
Người tài xế xe tải run rẩy bò ra khỏi xe, lẩm bẩm: “Tôi… tôi chưa đụng vào ông ta…”
Ở cửa biệt thự, Bạch Vi (trong thân thể Chu Tử Nhược) hoảng sợ nép vào lồng ngực Bạch Hiển. “Anh hai… ông ta…”
Bạch Hiển bình thản nhìn mặt hồ đang sủi bọt, rồi cũng im ắng trở lại. Hắn kéo cô vào nhà, đóng cửa lại.
Hắn nhẹ nhàng xoa bụng cô, nơi đã bắt đầu nhô lên một chút.
“Đừng sợ, bà xã. Chỉ là quả báo thôi.” Hắn cúi xuống, hôn lên trán cô. “Em có thai, không được nhìn thấy mấy cảnh này. Chúng ta vào nhà gọt táo.”
Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu vang lên. Nhưng bên trong, thế giới của họ, chỉ có sự bình yên tuyệt đối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận