Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đồ Chơi Vỡ Nát
Bóng đêm đặc quánh như mực, nuốt chửng lấy mọi vật.
Trong cái lạnh cắt da của màn đêm thành thị, một dáng hình nhỏ bé, xiêu vẹo, đang cố lết từng bước chân nặng trĩu trên vỉa hè . Cô không còn cảm nhận được gì nữa. Đau đớn thể xác ư? Chúng đã sớm bị cái lạnh lẽo từ tận tâm can làm cho tê liệt. Khoé mi khô khốc, lệ đã cạn, chỉ còn lại cái rát buốt. Đôi môi, vốn từng căng mọng, giờ tái nhợt, nứt nẻ và run rẩy không ngừng .
Cơ thể cô là một bức tranh kinh hoàng của sự tàn phá. Bộ váy mỏng manh đã rách nát, tơi tả, không còn che nổi thân hình ngọc ngà . Nhưng thay vì vẻ quyến rũ, thứ lộ ra là những mảng da thịt nhạy cảm thâm tím, chi chít dấu hôn, dấu răng, dấu tay bạo ngược . Vài chỗ còn trầy xước, rớm máu, tanh tưởi .
Cô không bước đi. Cô đang lết. Mỗi bước chân là một sự tra tấn.
Tại sao?
Cái tên đó lại hiện về, như một vết dao khắc sâu vào thần trí. Dương Hạ Vũ.
“Dương Hạ Vũ, tại sao lại là tôi?” Cô thì thầm, giọng khàn đặc. “Tôi đã làm gì nên tội?”
Câu hỏi vang lên rồi tan vào không khí, yếu ớt và vô vọng. Cô tự hỏi lòng mình, hay đang tự hỏi cái bóng ma của một tình yêu đã chết? Cô bật cười, một tiếng cười khô khốc, khinh bỉ. Khinh bỉ tất cả . Bi kịch thay, kẻ mà cô dùng cả thanh xuân để yêu thương, kẻ mà cô tôn thờ như một vị thần, rốt cuộc cũng chỉ là một tên cầm thú đội lốt người .
Hắn không chấp nhận tình yêu của cô, điều đó cô có thể chịu được. Nhưng tại sao hắn lại phải làm như vậy? Tại sao lại phải vùi dập, chà đạp cô đến mức này? Trong cái đầu khốn kiếp đó của hắn đang nghĩ gì?
Làm nhục cô, hắn vui sao?
“Chắc chắn rồi,” cô tự trả lời. “Hắn đã cười. Hắn đã cười trên nỗi đau của tao mà.”
Cô không thể lết nổi nữa. Thân thể rã rời gục ngã xuống vỉa hè lạnh cóng . Cô mặc kệ. Mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ, soi mói của vài người qua đường vội vã. Họ nhìn cô, có kẻ thương hại, có kẻ khinh thường, có kẻ tò mò . Cô co rúm người lại, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, cố tìm chút hơi ấm cuối cùng.
Tâm đã chết, linh hồn đã nát, thì chút tự trọng rẻ mạt này còn có ích gì chứ?
________________

Một tuần trước.
Ánh đèn trong căn phòng nhỏ ấm áp. Hoa Thiên Tuyết mỉm cười, một nụ cười trong veo của thiếu nữ mười bảy.
Cô đang chuẩn bị một món quà. Một lời tỏ tình.
Hôm nay là ngày cô quyết định sẽ nói ra hết tình cảm của mình với hắn. Dương Hạ Vũ . Cái tên đó, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tim cô đập lạc nhịp. Hắn là một tên du côn, một kẻ bất trị, một “cậu ấm cá biệt” mà ai cũng phải kiêng dè. Nhưng chính cái vẻ ngoài bất cần, ngạo mạn đó lại làm cô say đắm như điếu đổ .
Đã hơn một năm rồi . Hơn một năm cô yêu thầm hắn. Từ một con nhóc nhút nhát, cô đã cố gắng, dùng hết can đảm để tiếp cận hắn. Và cô đã thành công.
Giờ đây, cô là bạn của hắn . Không chỉ hắn, mà còn cả hai tên bạn thân trời đánh của hắn, Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái. Cả trường này, ai cũng phải nể phục Hoa Thiên Tuyết. Họ nói cô tài giỏi, nói cô có bản lĩnh, mới có thể dễ dàng khiến “ba con quỷ” của trường chịu làm bạn .
Bạn. Nực cười thật.
Họ đâu biết, để có được hai chữ “bạn” đó, cô đã phải chịu đựng bao nhiêu.
Nhưng hôm nay, cô không muốn làm bạn nữa.
________________

Cái hẻm tối tăm, ẩm ướt phía sau quán bar. Nơi hẹn của lũ du côn. Nơi cô nghĩ sẽ là khởi đầu cho tình yêu của mình.
Và đó là nơi cô nhận ra, mình đã sai.
“Dương Hạ Vũ… xin anh… xin anh dừng lại đi…”
Hoa Thiên Tuyết lùi dần, lùi mãi, đến khi tấm lưng mỏng manh đập vào bức tường gạch lạnh lẽo . Hết đường rồi. Ánh mắt cô ngập tràn sự sợ hãi tột độ . Khoé mi cay xè, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố nuốt ngược vào trong.
Đối diện cô, không phải là một, mà là ba.
Ba nụ cười dâm đãng. Ba ánh mắt thèm thuồng, ô uế .
Dương Hạ Vũ đứng gần nhất. Hắn nhếch mép, cái nụ cười nửa miệng đã từng làm cô say đắm, giờ đây lại đáng sợ như ác quỷ.
“Hoa Thiên Tuyết,” giọng hắn trầm khàn vì men rượu. “Không phải em yêu tôi sao?”
Hắn tiến thêm một bước. Mùi rượu và mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô.
“Nếu yêu tôi,” hắn đưa tay, vuốt nhẹ lên má cô, “thì làm tôi vui đi.”
Ngón tay hắn thô ráp, lướt xuống cổ, rồi dừng lại ở xương quai xanh của cô.
“Tôi hứa,” hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cô, “sẽ làm em thoả mãn.”
Thiên Tuyết lắc đầu. Cô lắc như một cái máy, lắc đến điên cuồng . Nước mắt không thể kìm nén được nữa, tuôn rơi, thấm đẫm cổ áo . Trái tim cô thắt lại từng cơn.
“Đừng mà… hức… làm ơn… đừng…”
Cô la lên. Một tiếng hét tuyệt vọng. Tay chân cô vung loạn xạ, cố gắng đẩy con thú trước mặt ra .
Nhưng…
“A!”
Hạ Vũ dễ dàng khống chế hai cổ tay cô, ép chặt vào tường . Cùng lúc đó, Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái cười hềnh hệch, tiến tới, kẹp lấy hai chân cô. Bọn chúng nhấc bổng cô lên, quăng thẳng lên chiếc giường cũ kỹ, hôi hám trong góc phòng .
“ĐỪNG!!!”
Tiếng hét của cô xé tan màn đêm. Nhưng vô ích. Có la, có hét, có vùng vẫy đến chết, thì cô làm được gì đây?
Sức của một nữ tử mười bảy tuổi, làm sao có thể chống lại ba tên nam nhân đang hừng hực thú tính?
Hắn lấy một chiếc khăn bẩn, nhét thẳng vào miệng cô, bịt lại tiếng kêu cứu, chặn luôn cả ý định cắn lưỡi tự vẫn của cô . Đỗ Phương ghì chặt hai tay. Ngọc Thái đè cứng hai chân cô, banh rộng ra .
Hoa Thiên Tuyết giật người. Cô giãy dụa. Nhưng không thể thoát.
Tuyệt vọng. Hai hàng lệ nóng hổi tuôn dài.
Làm ơn… ai đó cứu tôi…
Cơ thể cô tê dại. Tim cô như bị ai đó bóp nát . Nhưng nỗi đau thể xác không là gì so với sự sợ hãi tột độ về những gì sắp xảy ra .
Dương Hạ Vũ đứng đó, ung dung cởi từng cúc áo sơ mi. Hắn ném chiếc áo sang một bên, để lộ lồng ngực săn chắc. Hắn không vội vã. Hắn đang thưởng thức. Thưởng thức con mồi đang nằm run rẩy trên thớt.
Hắn tiến lại.
Hắn nắm lấy mớ tóc dài của cô, giật ngược ra sau, bắt cô phải nhìn hắn .
Không một lời dạo đầu. Không một chút âu yếm. Không một chút tình người.
Hắn thúc mạnh thứ nam tính nóng rực, cương cứng của hắn vào trong cô .
“Ư… Ư…!!!”
Một cơn đau xé rách trời đất ập đến. Hoa Thiên Tuyết trừng mắt . Cảm giác như toàn bộ cơ thể bị xé làm đôi. Nơi nhỏ hẹp, chặt chẽ của một cô gái xử nữ mười bảy tuổi làm sao chịu nổi sự xâm nhập thô bạo này . Da thịt bị rách toạc. Máu tuôn ra.
Cô la lên, nhưng tiếng la bị chiếc khăn bẩn nuốt trọn, chỉ còn lại những tiếng ú ớ nghẹn ngào .
Cô đau! Đau quá!
Bàn tay cô bấu chặt vào cánh tay Đỗ Phương, móng tay cào cấu đến mức da hắn chảy máu . Cô lắc đầu, nước mắt giàn giụa, cô không muốn, thật sự đau quá!
Nhưng, trái ngược với nỗi đau đến chết đi sống lại của cô, là sự khoái chí, thoả mãn tột độ của hắn .
Hắn nhắm mắt, rên lên một tiếng đầy hưởng thụ. Cái cảm giác chặt chẽ, co thắt điên cuồng từ phía dưới khiến hắn phát điên . Hắn thở mạnh. Đôi mắt hắn mờ đi vì dục vọng .
Hắn nhếch môi, một nụ cười khinh rẻ nhưng đầy mê hoặc. Hắn bắt đầu thúc mạnh hơn, nhanh hơn, sâu hơn .
Nhịp đẩy của hắn dồn dập, mạnh bạo, như một con thú hoang đang xé nát con mồi . Thiên Tuyết không thể làm gì khác ngoài khóc . Cô giương mắt nhìn hắn, ánh mắt từ sợ hãi chuyển sang oán hận. Cô không cảm nhận được gì khác ngoài hai chữ: “ĐAU” và “NHỤC”.
Hạ Vũ đưa tay, bóp chặt hai bầu ngực căng tròn của cô. Hắn xoa nắn, vò nát chúng như muốn kéo chúng lìa khỏi cơ thể cô .
Phương và Thái, hai tên khốn đứng cạnh, cười một cách tinh quái . Bọn chúng liếm môi, nuốt nước bọt ừng ực. Đôi mắt long lên, thèm thuồng .
Thiên Tuyết ưỡn ngực lên vì đau nhói . Cô vật vã. Cô trở thành một món đồ chơi cho hắn đùa bỡn . Thứ nam tính bẩn thỉu đó cứ ra rồi vào, không ngừng nghỉ. Nơi đó của cô rát bỏng. Bụng dưới cô cồn cào, chất dịch chua chát trào lên cổ họng. Cô nuốt xuống, trộn lẫn cả nước mắt của chính mình .
Mặn. Và đắng.
Khi hắn đạt đến đỉnh điểm, hắn gầm lên. Hắn nhấc hông cô lên cao, hai tay bấu chặt lấy cặp mông tròn của cô . Nhịp đẩy cuối cùng gấp rút, mạnh mẽ, như muốn đóng cọc linh hồn cô vào địa ngục. Hắn vươn mình, lấp đầy cô, bắn ra thứ tinh hoa nóng hổi của hắn vào sâu bên trong.
Dương Hạ Vũ thở dốc, thoát ra khỏi cơ thể Hoa Thiên Tuyết .
Hắn mỹ mãn nhìn thành quả của mình. Thân thể ngọc ngà của cô giờ đây nhàu nát, quằn quại. Cô nằm đó, ôm bụng, khóc không thành tiếng .
Và trên ga giường, một đóa hoa huyết diễm lệ, kiêu hãnh nở rộ .
“Xử nữ.”
Hắn nói thầm. Viền môi hắn lại nâng cao hơn. Lòng tràn đầy sự thích thú.
Một món đồ chơi mới. Một món đồ chơi còn nguyên tem. Hắn nhất định phải từ từ thưởng thức.
Nhìn hai thằng bạn chí cốt đang thèm rỏ dãi, hắn hào phóng vung tay.
“Tới chúng bây…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận