Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Đồ Chơi Bị Lãng Quên
Hạ Vũ không tức giận.
Điều đó làm trái tim cô đau đớn . Hắn không thấy cô bị sỉ nhục hay sao?
Nhưng rồi cô lại muốn tát cho mình tỉnh ra. Cô là cái thá gì của hắn chứ?
Chỉ là một con búp bê để thỏa mãn dục vọng, một con vật cưng được hắn nuông chiều . Nếu so sánh cô với bạn thân của hắn, cô còn không bằng một cái đinh rỉ .
Cô buồn bã, chỉ biết cúi mặt xuống thấp nhất, tránh né những ánh mắt săm soi xung quanh . Nhìn gì mà nhìn? Đúng như các người nghĩ đấy.
Hoa Thiên Tuyết, chỉ là món đồ chơi của ba bọn hắn thôi .
________________

Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, bàn cuối cùng. Cô úp mặt xuống bàn, chôn vùi mọi suy nghĩ .
Không bận tâm nữa.
Nhưng cô bỗng mở choàng mắt. Bàn tay dê xồm của Lưu Ngọc Thái đang mần mò dưới váy cô .
Mặt cô đỏ bừng. Không phải vì ngượng, mà là vì tức giận . Cô bặm chặt môi, đến mức nó ứa máu. Cô muốn òa lên khóc .
Nhưng không thể . Cô không có quyền đó. Dương Hạ Vũ đã cấm cô phản kháng. Cô chỉ có một lựa chọn duy nhất: “PHẢI TUÂN THEO” .
Bàn tay của Ngọc Thái ngày càng quá đáng. Hắn sắp chạm vào nơi nhạy cảm nhất.
Đột nhiên, Hạ Vũ nâng mặt cô lên. Hắn đưa lưỡi, lướt nhẹ qua khoé môi đang rớm máu của cô .
“Không được cắn môi nữa.”
Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng đầy sự đe dọa . Cô sợ sệt gật đầu .
Hắn đồng thời đánh vào tay Thái, làm hắn ta buông ra, cười khoái trá .
Cả lớp nhìn cô bằng ánh mắt nheo chặt . Họ ganh tỵ. Họ căm thù.
Cái mộng ước về bạn bè, về tiếng cười, tất cả đều sụp đổ [104, 105].
________________

Dương Hạ Vũ đeo tai nghe, bình thản lật quyển sách Lý . Hắn giả vờ như một học sinh ngoan hiền. Nhưng cô biết, hắn chỉ đang nghe nhạc, cố gắng che giấu sự lười biếng của mình .
Thiên Tuyết buồn bã nằm sấp xuống bàn. Đôi mắt ảm đạm của cô nhìn một bên mặt hắn . Tại sao lúc nào hắn cũng mang vẻ mặt khinh người như thế?
Như cảm nhận được, hắn nghiêng đầu, đáp lại cái nhìn của cô bằng một cái nhếch mép . Ánh mắt hắn xoáy sâu, như muốn nhìn thấu tâm can cô .
Cô không đỏ mặt, không thẹn thùng . Đôi mắt cô phẳng lặng như mặt hồ, chỉ phản chiếu lại hình ảnh của hắn .
Sự phẳng lặng đó làm hắn tò mò.
“Em đang nghĩ gì thế?” Hắn vươn tay, vuốt ve khuôn mặt cô.
“Chẳng có gì cả.” Cô nhỏ giọng trả lời.
Hắn dùng ngón tay cái, lướt nhẹ trên cánh môi mềm mại của cô . Hắn nhìn chúng, hau háu, như muốn ăn tươi nuốt sống .
Và hắn làm thật.
Giữa lớp học, hắn vươn cánh môi bạc của mình, nhẹ nhàng đáp xuống. Hắn mơn trớn, rồi đưa lưỡi vào, ra sức càn quét, tàn sát bên trong khoang miệng cô .
Khuôn mặt Tuyết ửng hồng. Ánh mắt cô đảo điên, nhìn mọi người trong lớp .
Ôi trời! Cả lớp đang nhìn chằm chằm vào cô. Ánh mắt họ như muốn chĩa súng vào đầu cô mà bắn nát sọ . Tại sao hắn lại có thể làm bừa như thế?
Nhưng cô lại tự cười khinh cái suy nghĩ của mình . Dương Hạ Vũ thì sợ ai mắng chứ?
Cô nhắm chặt mắt, thôi không quan tâm nữa . Hắn muốn làm gì thì làm. Cô đã quen rồi. Cô không có quyền phản kháng .
Nếu không…
Ba mẹ.
Đúng vậy. Mạng sống của ba mẹ cô đang nằm trong tay hắn . Chỉ cần cô làm phật lòng hắn, cô sẽ không bao giờ được nhìn thấy họ nữa . Hắn đã tước đoạt mọi thứ của cô. Kể cả tự do .
Kể cả… Phan Tuấn Kiệt.
Người con trai đã yêu cô đến mức hy sinh cả mạng sống của mình để mong cô được giải thoát . Cậu ấy đã chết. Chết trong đau đớn, còn cô vẫn mãi bị giam cầm . Hắn là một kẻ xảo trá, không bao giờ giữ lời hứa .
Lòng cô khẽ se lạnh.
Bỗng nhiên, ánh mắt cô nặng trĩu, đảo ra phía cửa lớp .
Một bóng hình.
Một bóng hình vừa lướt qua.
Hoa Thiên Tuyết sững sờ.
Phan Tuấn Kiệt.
Cô không thể nhìn lầm được! Đôi mắt cô ngấn lệ. Cô muốn gọi tên cậu ấy, nhưng mọi âm thanh đều bị hắn nuốt chửng .
Dương Hạ Vũ cảm nhận được sự chống cự yếu ớt của cô. Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào khuôn mặt đẫm nước mắt của Thiên Tuyết .
Mặt hắn sa sầm. Mâu quang trở nên âm trầm, đáng sợ .
Hoa Thiên Tuyết dám chống cự hắn, dù chỉ là một hành động nhỏ nhặt .
Hắn nhếch mép cười đểu, buông cô ra, đứng dậy và bước ra ngoài .
Biết mình đã kích động, làm chuyện không phải, Thiên Tuyết nhanh chân rời khỏi ghế, bước theo sau hắn .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận