Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Sẹo Hoa Huyết
“Có chuyện gì?”
Giọng hắn không tức giận, nhưng cái ngữ điệu đó đủ để hù dọa cô .
“Khô… không… có…” Cô nắm chặt hai bàn tay, bấu vào váy áo, hoảng loạn . Hắn sẽ làm gì cô? Không, hắn sẽ làm gì ba mẹ cô?
“Còn chối.”
Hắn quay phắt người lại, đối diện với vẻ sợ hãi run rẩy trong mắt cô. Ôi, đến nói dối cũng không biết nói. Vẻ mặt và giọng nói của cô đã tố cáo tất cả .
Dương Hạ Vũ cười gian tà. Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô . Điều gì đã khiến con mèo con ngoan ngoãn của hắn trở nên như thế? Chắc chắn là thú vị đây.
Ngược lại với sự khinh khỉnh của hắn, là nỗi lo hằn sâu trong tim cô . Tại sao cô phải nói dối? Nếu người đó thật sự là Phan Tuấn Kiệt thì sao? Cô rối bời.
Hắn đưa tay, vuốt nhẹ đôi mày đang chau lại của cô . Cô giật bắn mình.
“Chết tiệt, Hoa Thiên Tuyết!” Hắn gằn giọng. “Em đang giấu tôi điều gì?”
“Em nên biết,” hắn ghé sát mặt, “cái kết của một kẻ nói dối, không mấy tốt đẹp đâu.”
Tay cô run lên. Mặt trắng bệch. Nhưng đột nhiên, cô ngước đôi mắt quật cường lên:
“Vậy sao?”
Giọng cô run rẩy, nhưng đầy thách thức.
“Anh không phải là kẻ nói dối sao?”
Viền môi Hạ Vũ chợt vẽ nên một đường cong tuyệt mỹ. Nhưng ánh mắt hắn đanh lại, sắc lẹm. Hắn quay lưng bỏ đi, không thèm nói thêm lời nào .
Tốt lắm. Hôm nay dám cãi lại hắn cơ đấy .
Hoa Thiên Tuyết đứng sững. Không khí như bị rút cạn. Hôm nay cô ăn nhầm cái gì vậy? Ôi không, điều này thật tồi tệ. Hắn đã nổi cơn thịnh nộ rồi .
________________

Chát! Chát! Chát!
Tiếng roi da quất vào da thịt vang lên trong căn phòng tối.
Tấm lưng nhỏ gầy của Thiên Tuyết hằn lên vô số vết thương. Vết cũ chồng lên vết mới. Những vết sẹo dài ngoằn ngoèo như những con rắn nước uốn lượn . Thịt da lòi lõm, máu tươi chảy đầm đìa .
Chỉ cần nhìn cũng đủ thấy đau đớn, huống chi là người đang chịu đựng .
Dương Hạ Vũ hả giận. Máu tanh vấy bẩn cả sàn nhà . Hắn hạ roi. Đôi mắt hắn háu đói nhìn làn da trắng mịn của cô, giờ được tô điểm bởi những bông hoa huyết quyến rũ .
Đây là hình phạt cho tội nói dối. Ngoan cố. Cứng đầu .
Hoa Thiên Tuyết cố quên đi cái đau đến chết trên lưng. Cô run rẩy đứng dậy. Các đốt xương tê cứng. Cô quay mặt lại, nhìn thẳng vào đôi ngươi đen bóng của hắn .
“Em đã sai.” Cô cúi gằm mặt.
“Vậy nói xem, em sai chỗ nào?”
Hắn áp sát mặt lại gần, phả hơi nóng đầy đe dọa vào má cô .
“…Em đã nói dối,” cô vẫn tiếp tục nói dối, che giấu cái tên Phan Tuấn Kiệt. “Lúc sáng, em thấy một người… trông quen, nhưng không nhớ là ai.”
“Ồ. Tốt đấy.” Hắn tin đôi chút. “Và đây là bài học dành cho em. Đã nhớ?”
“Đã nhớ. Em cảm ơn anh… chỉ dạy.”
Hoa Thiên Tuyết nhón chân, hôn nhẹ lên má Hạ Vũ . Hắn gật đầu. Cô mới dám lết tấm thân tàn tạ vào phòng tắm .
Cánh cửa đóng lại. Nước mắt cô tuôn dài.
Đau quá!
Cô ngâm mình trong bồn nước. Vết thương gặp nước, rát buốt vô cùng. Nước từ màu trắng đã chuyển sang màu đỏ . Cô ôm chặt lấy thân thể mình. Nhìn vào tấm gương, cô phát sợ chính mình .
Người trong gương có đôi má hốc hác, quầng mắt thâm quầng. Đôi mắt lõm sâu. Sau lưng, những vết thương hở miệng, máu cứ ứa ra không ngừng .
Cô lau nước mắt. Mạnh mẽ lên. Mày không được mềm yếu. Nếu không, ba mẹ sẽ chết.
Cô quấn chiếc khăn trắng quanh người. Tấm gương phản chiếu lại. Màu đỏ kinh dị đang lan dần, nhuộm đỏ cả tấm khăn bông tinh khiết .
Một ngày nào đó, tao phải khiến mày trả giá. Dương Hạ Vũ.
________________

Sáng hôm sau.
Những tia nắng ấm áp chiếu rọi qua kẽ lá. Gió khẽ lay, tạo nên âm thanh xào xạc .
Thiên Tuyết ngồi trong vườn, vươn bàn tay thon dài, đùa nghịch cùng những vệt nắng .
Bỗng, cô giật thót. Bàn tay nhỏ bé của cô đã bị một bàn tay to lớn, ấm áp bao bọc lấy .
Dương Hạ Vũ.
Cô ngước khuôn mặt thiếu sức sống lên nhìn hắn .
Khoé môi hắn nâng nhẹ, tạo nên một đường cong tuyệt hảo. Hắn giống như một vị thượng tiên, cao cao tại thượng .
Nhưng Hoa Thiên Tuyết biết rõ.
Hắn không phải là tiên. Hắn là hiện thân của ác quỷ.
Một con quỷ dạ xoa, mang khuôn mặt tuấn lãng, lãnh khốc .

Bình luận (0)

Để lại bình luận