Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khu Rừng Thú Tính
Dương Hạ Vũ nhìn cô, ánh mắt lười biếng nhưng ẩn chứa sự tính toán. Hắn đặt quyển sách xuống, vươn vai như một con mãnh thú vừa tỉnh giấc.
“Muốn ra ngoài hít thở chút không?”
Hoa Thiên Tuyết đang run rẩy sau vết roi đêm qua, khẽ giật mình. Ra ngoài? Hắn đang nói đùa sao?
“Tôi không muốn,” cô lí nhí, rồi chợt nhận ra sự vô nghĩa trong lời từ chối. Cô ngẩng lên, đôi mắt có chút quật cường mệt mỏi. “Nếu tôi nói không, anh sẽ để tôi yên à?”
Hắn ngửa cổ cười lớn, một tràng cười sảng khoái . Hắn bước tới, sóng mũi cao thanh thoát của hắn gần như chạm vào chóp mũi cô. Hơi thở của hắn phả vào mặt cô, vừa ấm áp vừa đáng sợ. Hắn vuốt lọn tóc mai bết mồ hôi của cô .
“Mèo con của anh hôm nay xù lông sao?” Hắn nghiêng đầu, dịu dàng nâng cô đứng dậy .
Hoa Thiên Tuyết biết quá rõ cái sự dịu dàng này . Cái lòng tốt chó đẻ của hắn, lúc nào cũng là điềm báo cho một cơn bão kinh khủng hơn. Nhưng cô không có lựa chọn. Cô nhu hòa thuận theo hắn, để mặc hắn nắm tay dắt đi .
Sau khi thay một bộ váy đơn giản, cô nắm lấy góc áo hắn, bước ra khỏi phòng.
Hành lang dài và lạnh lẽo. Những ả hầu gái đang lau dọn, nhưng ánh mắt chúng thì không. Tất cả đều dán vào cô. Những ánh mắt khinh khỉnh, ganh tỵ, như muốn xé xác cô ra .
Thiên Tuyết biết tại sao.
Tất cả bọn họ, không một ai là chưa từng dạng háng dưới thân hắn . Bọn họ đều là gái rẻ tiền, dâng hiến tấm thân non tơ của mình, hi vọng một ngày được leo lên chiếc giường đó vĩnh viễn, trở thành Dương phu nhân . Bọn họ ghen tị với cô, một con nhóc tầm thường, lại được hắn “sủng ái” .
Nhưng bọn họ quá ngây thơ. Bọn họ không hiểu. “Sủng ái” của Dương Hạ Vũ, đồng nghĩa với địa ngục. Cô chẳng qua cũng chỉ là một món đồ chơi cao cấp hơn, một “sủng vật” đúng nghĩa [68, 69].
Cô chẳng cần biết hắn đưa cô đi đâu. Cô cũng đoán được . Lại là những buổi tụ tập bệnh hoạn của ba tên ác quỷ đó. Đua xe, đánh nhau, và… tra tấn .
Chiếc xe dừng lại trước một nhà kho cũ kỹ, hôi hám ở ngoại ô. Tim cô bắt đầu đập loạn xạ.
Hắn nắm tay cô, kéo vào. Bên trong, tiếng nhạc xập xình, mùi rượu nồng nặc và mùi mồ hôi chua loét.
Hoa Thiên Tuyết cúi gằm mặt, hai tay bấu chặt vào góc áo hắn . Cô sợ hãi khi bước vào căn phòng quen thuộc này. Nơi này, bọn hắn thường hành hạ người khác chỉ để thỏa mãn thú tính bệnh hoạn của mình .
Tâm cô như chong chóng. Cô quay cuồng, chóng mặt, đến mức ngã sà vào lòng hắn. Cô níu lấy hắn, như níu lấy phao cứu mạng duy nhất, dù biết hắn chính là kẻ đẩy cô xuống biển.
Giọng cô run rẩy, be bé như mèo con cầu xin:
“Em… em… có thể… về… không?”
Hắn bật cười, siết chặt vòng tay quanh eo cô.
“Ồ, đây đâu phải lần đầu.” Giọng hắn chế nhạo. “Có gì mà sợ? Vào thôi.”
Khuôn mặt Hoa Thiên Tuyết tái mét. Hắn nắm chặt bàn tay tê dại, trắng bệch của cô, lôi vào .
Vừa bước vào, hai ả đàn bà mặc đồ hở hang, uốn éo như rắn không xương đã quấn lấy hai bên tay hắn . Hắn cười, tay thản nhiên vuốt ve mông của chúng.
Đỗ Phương ngồi vắt vẻo trên một cái thùng phuy, “Hey” một tiếng, nhưng đôi mắt hau háu của hắn nhìn thẳng vào người Thiên Tuyết . Hắn khẽ liếm môi, một cử chỉ khiến cô lợm giọng, mặt cắt không còn giọt máu.
Lưu Ngọc Thái ngồi bên cạnh, phá lên cười một cách trào phúng. Hắn đứng dậy, bước tới, không nói một lời, ôm chầm lấy Thiên Tuyết từ phía sau . Cánh môi ma quái của hắn lập tức làm loạn trên chiếc cổ trắng ngần, thon dài của cô. Hắn hít hà, rồi cắn mút.
“Ư…”
Thiên Tuyết nhắm tịt mắt, bặm chặt môi. Nhưng cô chợt nhớ ra lời cảnh cáo của hắn. Không được cắn.
Cô thả lỏng môi. Cô mặc kệ . Mặc kệ cho Lưu Ngọc Thái sỉ nhục mình. Cô cất giấu nỗi đau này vào lòng. Cô tự nhủ, một ngày nào đó, cô sẽ trả đủ. Cô sẽ khuyến mãi cho bọn chúng nhiều hơn thế .
Hạ Vũ chơi đùa với hai con ả kia chán chê. Hắn liếc thấy món đồ chơi của mình đang bị thằng bạn vấy bẩn. Hắn quay người, giật mạnh thân thể cô từ tay Thái .
Hắn ôm cô vào lòng, một tay xoa tấm lưng non mịn như lụa của cô.
Rồi hắn ngẩng đầu. Giọng nói lạnh lùng, đậm chất quỷ dữ, vang lên:
“Lôi hắn vào đây.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận