Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thỏa Hiệp Nhục Nhã
Cánh cửa kho bị đẩy ra. Hai tên đàn em lôi một chàng trai vào.
Hoa Thiên Tuyết không dám xem. Cô chẳng muốn xem . Cô chán ghét cái cảnh này. Cô úp mặt vào lồng ngực Dương Hạ Vũ, tự nhủ sẽ không nghe, không biết gì cả .
Nhưng, giọng nói của hắn lại thì thầm bên tai cô, như một lời nguyền rủa:
“Sao không nhìn thử hắn xem? Rất giống tên Kiệt của em, đúng không?”
Giọng hắn mang theo sự châm chọc và hăm dọa.
Cả người cô khẽ rùng mình. Cô bất ngờ ngẩng mặt lên, quay lại nhìn.
Khoảnh khắc đó, thế giới của cô như vỡ nát.
Ánh mắt cô dao động. Hoảng hốt. Hơi thở như bị ai bóp nghẹn. Nước mắt, không thể kiểm soát, trực chờ dâng lên, lăn dài xuống môi cô .
Mặn chát .
Cô lắc đầu lia lịa. Không phải. Đây không phải là sự thật. Người dưới kia chắc chắn không phải Tuấn Kiệt. Cậu ấy… cậu ấy chết rồi mà. Chết rất lâu rồi.
Cô đưa đôi mắt long lanh, ngập trong màn sương dày đặc, hốc mắt đỏ hoe, đối diện với cái nhìn hiểm độc của hắn . Hắn muốn gì? Hắn đang nghĩ gì?
“Chết tiệt!” Hắn gầm lên. “Hoa Thiên Tuyết! Em đang muốn tôi tức giận à?”
Hắn quát. Bàn tay to lớn bóp chặt chiếc cằm thon gọn của cô, lôi lên cao, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn .
Hạ Vũ ghét cay ghét đắng việc này. Vật cưng của hắn, dám khóc vì một thằng đàn ông khác, ngay trước mặt hắn .
Một con vật không ngoan.
Đôi môi cô đang bặm chặt lại, đến mức rớm máu tươi. Mắt hắn hằn lên từng tia máu đỏ. Hắn hạ cánh môi bạc của mình xuống, ngấu nghiến, cắn xé đôi môi nhợt nhạt của cô .
Hắn hôn như một con thú. Thô bạo và chiếm hữu.
Thiên Tuyết hoảng loạn. Cô quên mất mình là ai. Cô quên mất mình không có quyền chống cự. Cô chỉ biết, người ở dưới kia quá giống với Tuấn Kiệt . Cô cảm thấy có lỗi.
Cô dùng hết sức bình sinh, xô mạnh hắn ra .
Dương Hạ Vũ lảo đảo lùi lại một bước. Hắn đưa tay, quẹt nhẹ khoé môi .
Hắn cười. Một nụ cười khinh bỉ. Mâu quang hắn sa sầm lại, tâm tình như rơi xuống vực sâu không đáy. Xung quanh hắn, hàn khí lạnh buốt tỏa ra .
“Tốt lắm, Hoa Thiên Tuyết. Em dám chống cự tôi.”
Hắn hất mặt. Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái lập tức hiểu ý. Chúng gật đầu, cười khinh khỉnh. Đôi mắt chúng lộ rõ vẻ hăng máu, tiến lại gần chàng trai đang bị trói kia .
Bốp! Bốp! Bốp!
Tiếng nắm đấm thụi vào da thịt. Tiếng xương gãy răng rắc.
Thiên Tuyết đứng hình. Cô đưa mắt nhìn theo . Tiếng la hét thảm thiết của chàng trai kia vang lên. Nước mắt cô lã chã. Dù cậu ta có phải là Kiệt hay không, cậu ta vẫn là người vô tội. Một người có vẻ ngoài quá giống .
“Làm… ơn… dừng lại…”
Cô lết tấm thân đau nhức, hai tay ôm chặt lấy chân hắn. Cô khẩn thiết cầu xin . Đôi tai cô ù đi. Ác ma đang ở đây. Cậu ta sẽ không thấy được ánh sáng ngày mai nữa .
Hạ Vũ cúi xuống, nhướng mày.
“Tôi không thích em van xin cho kẻ khác, Thiên Tuyết à.” Hắn cười dâm tà, một điệu cười bỉ ổi, kinh tởm.
“Nhưng…” Hắn kéo dài giọng. “…nếu em làm tôi thỏa mãn, thì có thể đấy.”
Tim cô chùng lại, rồi co thắt dữ dội .
Nhưng cô không cần suy nghĩ lâu. Mạng người là quan trọng.
Cô bật người dậy. Run rẩy. Cô thoát sạch đồ của mình ra . Từng lớp vải rơi xuống, phơi bày thân thể trắng nõn nhưng đầy vết bầm tím của cô.
Cô đưa bàn tay run rẩy, tháo chiếc thắt lưng, rồi cởi khóa quần của hắn .
Cô cũng chẳng biết mình đã làm thế nào. Chỉ đến khi con cặc khổng lồ, cương cứng của hắn bật ra, chạm vào tay cô, cô mới bừng tỉnh .
Cô do dự.
Mày còn gì để mà chần chừ? Mạng người kia cần được cứu. Việc này mày đã làm bao nhiêu lần rồi. Đừng tự cho mình thuần khiết nữa, Hoa Thiên Tuyết.
Cô ngậm chặt lấy nó . Nước mắt cô chảy dài, hòa cùng những uất ức. Lý trí, lương tâm, tất cả đều chết sạch. Cô chỉ còn là cái xác, làm việc này theo bản năng máy móc.
Hắn nắm tóc cô, thúc mạnh vào cổ họng cô. Hắn rên lên.
Nhưng hắn chưa đủ. Hắn kéo cô đứng dậy. “Leo lên người tao.”
Cô leo lên, dạng chân ra, tự mình cầm lấy con cặc nóng rẫy của hắn, đưa vào trong cái lồn của mình .
“A…”
Cô đặt tay lên bả vai hắn, bắt đầu nhấp lên, nhấp xuống . Hắn vẫn nằm đó, đôi mắt mở to đầy thích thú, ngắm nhìn con mèo nhỏ của mình đang tự chiếm lấy hắn .
Dương Hạ Vũ sung sướng. Hắn nắm chặt eo cô, không ngừng dùng lực, đưa lên, đẩy xuống . Lực càng lúc càng mạnh. Nhịp dập càng lúc càng nhanh.
Đến đỉnh điểm, hắn gồng mình, gầm lên, bắn tất cả tinh hoa vào sâu bên trong cô .
Hắn ôm chặt lấy thân người mệt lử, ướt đẫm mồ hôi của cô vào lòng.
Hắn huýt gió.
Lập tức, Phương và Thái dừng tay lại .
Thiên Tuyết không dám nhìn chàng trai kia . Cô không dám đối mặt, dù biết đó không phải là Kiệt. Nước mắt cô đã khô lạnh trên má, cũng như trái tim cô bây giờ . Hắn đã không ngừng lấy dao đâm vào nó, rồi lại xát muối bằng những cử chỉ bẩn thỉu này.
Tấm lưng cô lạnh toát. Vết thương cũ bị động, lại bắt đầu rỉ máu. Mùi máu tanh hôi xộc lên mũi . Bụng dưới cô đau nhói . Cô cấu chặt vào vạt áo hắn, nấc lên từng cơn .
Hắn lau nước mắt cho cô, cười nhu hòa với hai tên bạn . Chúng hiểu ý, lôi chàng trai kia đi. Trước khi thả, chúng không quên hăm dọa, nếu nói ra chuyện hôm nay, chỉ có chết .
Cậu ta gật đầu, rồi lịm đi. Nhưng trước đó, cậu ta đã kịp trao cho cô một ánh mắt… bất đắc dĩ .
Sau đó.
Việc xảy ra sau đó khiến Thiên Tuyết cười nhạt.
Mãi mãi. Vĩnh viễn. Cô chỉ là món đồ chơi của ba bọn hắn .
Dương Hạ Vũ gọi hai con ả lúc nãy vào. Hắn lại tiếp tục vùi mình vào thứ mật ngọt khiêu gợi đó, ngay trước mặt cô .
Rồi, hắn đẩy cô sang cho Đỗ Phương .
Hoa Thiên Tuyết, như một món hàng hết hạn, bị chuyền tay. Hết Hạ Vũ, lại bị Đỗ Phương mang ra trêu đùa, thỏa mãn. Rồi lại bị đẩy qua cho Lưu Ngọc Thái, để hắn trút đi dục vọng .
Thân thể cô đong đưa, hết trên thân người này, lại qua kẻ khác .
Cô cười. Một nụ cười lạnh thấu xương, đầy oán hận .
Tại sao cô lại yếu mềm như thế? Không. Cô không yếu đuối. Cô phải sống. Cô phải chịu đựng.
Vì ba mẹ của cô .
Và…
Dương Hạ Vũ, tao hận chính mình. Tại sao đến bây giờ, tao vẫn cứ yêu một kẻ tồi tệ như mày?
Ngu ngốc .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận