Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Trở Lại Của Bóng Ma
Tiếng vỗ tay vang vọng khắp khán phòng . Bạch Nhu, trong chiếc váy dạ hội lộng lẫy, bước lên sân khấu.
Chị ta cầm micro, giọng thanh thoát: “Cảm ơn mọi người đã đến dự sinh nhật lần thứ hai mươi của tôi.”
Sau vài lời khách sáo, chị ta mỉm cười, giọng điệu đầy tự hào:
“Và hơn hết, tôi phải cảm ơn người đã tổ chức buổi tiệc này. Người tài trợ cho tất cả… Thiếu gia Lý Mẫn Hạo!”
Cái tên này lập tức gây xôn xao.
Thiên Tuyết cũng tò mò. Đã có nhiều lời đồn về nhân vật bí ẩn này. Kẻ thì nói đó là một ông già năm mươi tuổi, chuyên cặp kè với người mẫu, diễn viên . Kẻ thì nói tập đoàn đá quý nhà họ Lý mới nổi này, tài sản không thua kém gì nhà họ Dương [228, 229].
Mọi người nín thở, đưa mắt tò mò nhìn lên cầu thang, nơi Bạch Nhu vừa bước xuống .
Ánh đèn sân khấu phụt tắt. Một làn khói trắng mờ ảo tỏa ra, bao trùm lấy sân khấu .
Im lặng. Cả căn phòng chìm trong im lặng, đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập .
Từ trong làn khói, một bóng dáng cao ráo, ẩn hiện, từ từ bước ra.
Ánh đèn chiếu rọi.
Cả căn phòng như ngưng thở .
Trẻ quá!
Hoa Thiên Tuyết sững sờ. Ly rượu trên tay cô rơi xuống, vỡ tan.
Dương Hạ Vũ, kẻ luôn giữ vẻ mặt khinh khỉnh, giờ đây cũng phải nghiêm mặt lại.
Hai người họ, đồng loạt mở tròn mắt, không thể tin vào những gì đang diễn ra.
Người đang đứng trên sân khấu…
Phan Tuấn Kiệt.
Không! Không thể nào!
Thiên Tuyết kích động. Tim cô như muốn nổ tung khỏi lồng ngực. Đây chắc chắn không phải là chàng trai giống Kiệt ở trường (cậu ta đang nằm viện) . Người giống người không thể đến ba lần như vậy.
Là cậu ấy! Cậu ấy thật sự còn sống!
Lòng cô đau như cắt, nhưng hòa lẫn niềm vui sướng không tả xiết . Nước mắt tuôn như suối.
Cô không suy nghĩ được gì nữa.
Cô giật phắt bàn tay đang bị siết chặt bởi Hạ Vũ . Cô mặc kệ ánh mắt giết người của hắn. Cô vén tà váy lên, tháo luôn đôi guốc cao gót ném xuống sàn .
Cô chạy.
Cô chen lấn qua đám người đông như kiến . Cô nhảy lên sân khấu, trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, và trong ánh mắt chết chóc của Dương Hạ Vũ .
Cô nắm lấy cánh tay cậu ta. Kéo mạnh.
“Chạy!”
Cô kéo cậu ta chạy ra khỏi khán phòng, chạy ra ngoài màn đêm.
Mọi người đứng hình. Bạch Nhu ú ớ .
Dương Hạ Vũ đứng đó. Hắn nhếch mép cười đểu. Mâu quang hắn sa sầm lại .
“Mèo nhỏ đói mồi rồi sao? Muốn xem kịch vui à?”
Hắn không vội. Hắn từ tốn nâng ly rượu lên, uống cạn, rồi mới thong thả bước theo sau .
________________

Hoa Thiên Tuyết cứ chạy mãi, chạy đến khi lá phổi như muốn vỡ ra.
“Được rồi, Thiên Tuyết,” giọng nói quen thuộc ấy vang lên, có chút gấp gáp. “Tớ không thể chạy nhanh đến thế đâu.”
Cô dừng lại. Tim cô loạn xạ. Đau thương. Hạnh phúc. Sợ sệt. Nỗi nhớ mong .
Cô quay mặt lại. Đôi mắt mọng nước. Cô cười. Một nụ cười tươi tắn nhất trong hơn một năm qua .
Cậu ấy đây rồi. Phan Tuấn Kiệt của cô. Cậu ấy cao hơn, chững chạc hơn, và… giàu có hơn .
Nhưng…
Cậu nở nụ cười dịu dàng nhìn cô. Nhưng trong ánh mắt ấy, có gì đó… xa lạ . Nó không còn vẻ tinh ranh, ấm áp như ngày trước nữa .
Đã thay đổi rồi .
“Mọi chuyện… là sao vậy Kiệt?” Giọng cô nghẹn ngào .
Cậu buông tay cô ra . Cậu vuốt lại nếp áo bị nhăn.
“Từ bây giờ, tớ là Lý Mẫn Hạo,” cậu nói, giọng bình thản. “Mọi chuyện xảy ra đã không còn quan trọng nữa, ngốc à.”
Cậu cười. Một nụ cười cứng ngắc, xã giao .
Lòng cô đau nhói. Trái tim yếu ớt như bị bóp nát. Sự hân hoan tan biến, rơi thẳng xuống vực sâu .
“Đừng cười như thế nữa!” Cô hét lên . “Tớ xin cậu, đừng cười như vậy…” Tại sao nụ cười đó lại khiến cô đau đớn thế này?
Cậu nghiêng đầu, vẫn giữ nụ cười giả tạo đó: “Thế mình phải thế nào? Khóc à?”
Câu hỏi của cậu làm Thiên Tuyết đờ người .
Phải rồi. Cậu ấy đâu còn là Tuấn Kiệt của ngày xưa nữa. Cậu ấy đã chết trước mặt cô một năm trước cơ mà? Cậu ấy của hôm nay, thật xa lạ .
Cô vuốt nước mắt, cố gắng cười. Nhưng nụ cười của cô còn khó coi hơn cả khóc .
Đúng lúc đó, mọi người đã đuổi kịp. Bạch Nhu chạy lại, tò mò hỏi: “Hai người quen nhau à?”
Phan Tuấn Kiệt… không, Lý Mẫn Hạo, quay sang, nắm lấy tay Bạch Nhu. Cậu mỉm cười, một nụ cười thích thú:
“Không. Cô ấy nhận lầm người.”
Một tiếng sét đánh ngang tai .
Hoa Thiên Tuyết chết lặng.
Cô đã nhận lầm người. Hóa ra, tất cả chỉ là ảo tưởng của cô.
Cô cười chua xót. “Đúng vậy… tôi nhận lầm người.” Cô xin lỗi Bạch Nhu, xin lỗi cậu ta, rồi quay mặt rời đi .
Những tiếng xì xào, bàn tán, chê cười vang lên sau lưng cô .
Cô nhắm mắt lại. Buông thả. Thôi không hy vọng nữa .
Cô tự cười mình quá ngốc nghếch . Phải rồi. Thời gian qua lâu như vậy. Dù ngày đó Kiệt không chết, thì bây giờ cậu ấy cũng đã quên, hoặc không muốn nhớ đến một quá khứ nhục nhã, dơ bẩn như cô .
Dòng lệ ấm lại chảy.
Bỗng, một bàn tay ấm áp, vững chắc, lau nhẹ đi nước mắt trên má cô .
Cô mở to đôi đồng tử đen láy. Lạnh tâm.
Dương Hạ Vũ.
Hắn đang nhìn cô, một cách… ôn nhu?
“Hôm nay em không ngoan.”
Âm luật thật nhẹ nhàng, như đang trách yêu. Nhưng cô biết, đây là lời cảnh báo. Bão tố sắp đến rồi .
Cô gật đầu. Cô không còn nơi nào để đi. Cô choàng tay, ôm lấy hông hắn. Vùi mặt vào lồng ngực nam tính của kẻ đã hủy hoại đời mình . Hít lấy mùi hương quen thuộc. Trái tim cô lại lạnh băng .
Thôi thì, không hy vọng, không yêu, không quan tâm.
Chắc chắn cô sẽ không đau nữa .
Trong một thoáng, khi lướt qua nhau, Thiên Tuyết thấy đáy mắt Lý Mẫn Hạo lóe lên một tia không nỡ. Nhưng nó tan biến quá nhanh .
Cô nắm chặt gấu áo Hạ Vũ, cùng hắn rời khỏi buổi tiệc .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận