Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Cứu Rỗi Từ Địa Ngục
“Xin lỗi, Thiên Tuyết.”
Giọng hắn khàn đi vì dục vọng. Ánh mắt hắn tội lỗi, chan chứa nỗi buồn .
Nhưng cơ thể hắn không nghe lời. Hắn vùi mặt vào giữa hai bầu ngực sữa của cô, hôn lấy hôn để. Hắn dùng cái lồn của cô để cọ xát con cặc đang cương cứng của mình . Đôi tay ma quái của hắn không ngừng lướt trên từng tấc da thịt, vân vê, mân mê, chơi đùa cuồng loạn .
“Không! Dừng lại! Kiệt!”
Hoa Thiên Tuyết vẫy người quá mạnh. Những vết thương trên lưng cô, vết thương từ trận đòn roi của Hạ Vũ, bị động. Máu đỏ bắt đầu thấm ra, loang lổ trên ga giường trắng tinh .
Những bông hoa huyết diễm lệ, kiêu ngạo nở rộ.
Mùi máu tanh.
Mùi máu tươi hòa quyện với mùi thơm xử nữ của cô.
Thứ mùi đó đánh thẳng vào đại não Lý Mẫn Hạo.
Đôi mắt hắn trở nên đục ngầu. Hắn không thể kìm nén được nữa .
Hắn lột phăng chiếc quần ngắn, giải phóng con cặc sừng sững, oai hùng đang ngóc đầu . Hắn thở hắt ra. Hắn vươn tay, banh rộng hai chân cô, nhắm thẳng vào cái lồn ướt át, hồng hào…
BỐP!
Một âm thanh khô khốc vang lên.
Cả người Lý Mẫn Hạo bay thẳng khỏi giường, lưng đập mạnh xuống sàn nhà, đau điếng .
Hắn quờ quạng, nheo mắt. Một bóng đen cao lớn, đằng đằng sát khí, đang đứng chắn trước giường.
Dương Hạ Vũ.
Chết tiệt! Sao nó có thể nhanh như vậy?
“Tránh xa Thiên Tuyết của tao ra.”
Giọng Hạ Vũ bình thản, nhưng ẩn chứa sát khí ngút trời. Hắn không nói nhiều. Hắn đạp một chân lên ngực Mẫn Hạo, nghiền nát .
“A!”
Rồi hắn co chân, đá mạnh một cú trời giáng vào lồng ngực. Mẫn Hạo thét lên một tiếng chói tai, ôm ngực co quắp, đau đớn đến khó thở .
Hoa Thiên Tuyết vẫn còn ngây người. Vết thương trên lưng không ngừng tuôn máu. Mọi thứ xung quanh nhạt nhòa .
Cô cảm thấy cả thân hình được nhấc bổng lên, bởi một vòng tay mạnh mẽ, quen thuộc đến đáng sợ.
Ấm áp.
Cô nép khuôn mặt xanh mét vào lồng ngực người ấy. Cô thút thít, rồi ngất lịm.
Dương Hạ Vũ…
________________

Hạ Vũ cau mày. Hắn bế cô, bước ra khỏi căn nhà. Hắn đưa tay, vuốt nhẹ lên đôi má trắng bệch, lấm tấm mồ hôi lạnh của cô .
Lòng hắn chợt chùng xuống.
“Hoa Thiên Tuyết, em đúng là con mèo ngốc nghếch.”
Đến bao giờ cô mới hiểu? Cái xã hội này, không hề đơn giản. Tên Tuấn Kiệt kia, không hề tốt đẹp như cô tưởng .
Hắn mệt mỏi. Hắn hôn nhẹ lên vầng trán cô . Hắn có nên tức giận không? Hay nên thương hại?
________________

Khi Thiên Tuyết tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc của hắn.
Nâng nhẹ mí mắt, thân thể tê dại, tấm lưng đau buốt . Cô đảo mắt. Một bóng dáng to lớn, vững chắc, đang ngủ gục bên cạnh, tay vẫn nắm chặt tay cô .
Là Dương Hạ Vũ. Hắn đang ngủ .
Cô nhướng người về trước. Nhìn hắn lúc ngủ, trông thật hiền lành. Không còn vẻ lạnh lùng, đáng sợ nữa . Gần gũi. Đáng yêu.
Trái tim cô đập loạn.
Cô run rẩy đưa tay, vuốt nhẹ qua những đường góc cạnh trên khuôn mặt hắn . Cô yêu chiều, vân vê cánh môi mọng đỏ của hắn. Bờ môi đã chà đạp cô, sỉ nhục cô, nhưng cũng là bờ môi cô khao khát .
Cô cứ chà sát mãi, như một hành động trả thù ngọt ngào.
“Trả thù đủ chưa?”
Giọng hắn khàn khàn vang lên. Hắn không mở mắt .
Thiên Tuyết đứng hình. Cô giật bắn mình. Cô vội úp mặt vào lồng ngực hắn, cả thân thể run rẩy. Hắn tỉnh rồi! Hắn sẽ tức giận!
Hắn đưa tay, bóp chặt cằm cô, nâng lên . Hắn nheo mắt, hăm dọa.
“Thiên Tuyết, em không cần phải tỏ ra tội nghiệp như vậy.” Hắn cười trào phúng. “Cơ mà, tội của em…”
Hắn dừng lại, quan sát khuôn mặt tái xanh của cô . Hắn đang thưởng thức nỗi sợ của cô.
Thiên Tuyết biết, cô sắp phải chịu sự trừng trị của hắn . Tấm lưng của cô, liệu có chịu nổi nữa không?
Hắn có quan tâm cô đau hay không? Không. Hắn chỉ biết trừng phạt .
Nghẹn ngào. Thân thể suy nhược này đã quá tàn tạ. Cô không sợ đòn roi. Cô sợ sự vô tình trong ánh mắt hắn khi vung roi .
Dương Hạ Vũ nhếch mép. Hắn biết cô đã chai sần với roi vọt .
Hôm nay, hắn sẽ dùng một thứ khác. Một thứ chắc chắn sẽ dạy cho cô một bài học nhớ đời.
Hắn móc điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc.
“A lô, Đỗ Phương à? Ngọc Thái có đó không?”
Giọng hắn thản nhiên, như đang rủ đi uống bia.
“Con mèo của tao lại hư rồi. Chúng mày có muốn, thì đến mà lấy.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận