Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mèo Con Giương Móng
Về đến biệt thự, việc đầu tiên Dương Hạ Vũ làm là gọi bác sĩ riêng, xét nghiệm ADN, dù cái thai chỉ mới là một hòn máu nhỏ bé .
Kết quả có sau chưa đầy một tiếng.
Hắn nhìn tờ giấy. 99.9%.
Hắn mãn nguyện cười toe toét . Con của hắn. Dòng máu của hắn.
Hắn ngã lưng xuống giường, nằm nghiêng, bên cạnh Hoa Thiên Tuyết vẫn còn hôn mê. Hắn đưa tay, vuốt ve hàng lông mi cong vút của cô . Hắn yêu thương ôm chặt cô vào lòng, như một món bảo bối quý giá .
Nhìn khuôn mặt xanh mét, đôi môi trắng bệch, thân nhiệt lúc nóng lúc lạnh của cô, trái tim hắn khẽ chùng xuống .
Hắn lướt môi, vờn quanh hõm cổ cô, thì thầm:
“Tuyết Tuyết, tỉnh rồi thì đừng giả vờ ngủ nữa.”
Hàng mi cô khẽ run rẩy.
Hoa Thiên Tuyết nặng nhọc hé mở đôi mắt mệt mỏi . Cô đã tỉnh từ lúc nghe loáng thoáng tiếng người báo cáo kết quả .
Cô biết. Cô lại mang thai.
Cô cắn chặt môi dưới, ngước mắt nhìn hắn. Âm thanh lạnh nhạt, bất tuân, thoát ra từ cổ họng:
“Tôi không muốn nó.”
Cô đưa tay, chỉ vào cái bụng phẳng lì của mình . Viền mắt cô khẽ rưng rưng . Nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Tại sao? Tại sao lại là con của hắn?
Dù miệng nói không muốn, nhưng bàn tay cô vô thức siết lại. Không. Lần này, tao sẽ bảo vệ nó.
Cô gồng mình, cố ngồi dậy.
“A!”
Một cơn đau nhói, xé rách, ập đến từ vùng hậu môn. Cơn đau từ vụ cưỡng hiếp của Mẫn Hạo vẫn còn đó . Đôi chân cô tê rần. Cô ôm chặt bụng, nằm vật xuống giường. Đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà .
Dương Hạ Vũ sững người. Hắn nhìn thấy sự đau đớn của cô.
Trong một khoảnh khắc, tim hắn cũng đau chẳng kém . Hắn nhìn thân thể gầy gò, suy nhược đến tội lỗi của cô. Hắn ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên xương quai xanh.
Giọng hắn dịu đi, nhưng vẫn đầy chiếm hữu:
“Ngoan. Em không sao rồi.” Hắn siết chặt cô hơn. “Những gì tên khốn đó làm với em, tôi sẽ bắt nó trả lại. Gấp trăm, gấp ngàn lần.”
Đôi tai cô ong ong. Cô không muốn nghe. Trái tim cô đã không còn chỗ để chứa thêm tổn thương . Cô mệt mỏi, vùi mình vào hơi ấm của hắn, thiếp đi .
Hạ Vũ nhìn cô ngủ say. Lòng hắn ngổn ngang .
Từ khi nào, trái tim hắn lại luôn hướng về phía cô? Hắn vẫn chưa hiểu. Hắn yêu cô? Hay cô chỉ là một con thú cưng không thể thiếu?
Nếu là yêu, tại sao hắn lại tàn nhẫn chia sẻ cô?
Nếu là sủng vật, tại sao khi cô đau, hắn lại tức giận đến muốn giết người? [cf. 270, 453]
Hắn thở dài.
Đến một ngày nào đó, cô cũng sẽ rời bỏ mình.
Cái ý nghĩ đó làm hắn sợ hãi. Sợ mất đi cô .
Hắn ôm cô chặt hơn. Hắn rê nhẹ bàn tay lên chiếc bụng phẳng lì. Nơi đó, đang có một sợi dây xích, một mầm mống của hắn, trói buộc cô vĩnh viễn .
Hắn cười. Hạnh phúc .
________________

Thời gian trôi qua. Một tuần, hai tuần.
Gần hai tháng sau, Hoa Thiên Tuyết dở chứng .
Cái thai đã ổn định. Và cô, con mèo con từng ngoan ngoãn, giờ bắt đầu giương móng vuốt.
Hằng ngày, cô nằm lì trên giường, ra lệnh như một bà hoàng .
Hôm nay.
“Tôi không muốn thấy bất cứ con đàn bà nào lảng vảng trước mặt. Hở hang, rẻ tiền.” Cô nhìn đám hầu gái, lạnh lùng phán [cf. 462].
Hạ Vũ, đang đọc báo, ngẩng lên. Hắn nhún vai.
Lập tức, trong vòng một giờ, toàn bộ người hầu trong biệt thự được thay bằng… những ông già và mấy bà vú lớn tuổi .
Chưa dừng lại.
“Cái màu trắng toát này,” cô chỉ vào tường. “Trông như nhà tang. Khó chịu.”
Ngày hôm sau, cả căn biệt thự khổng lồ được sơn lại toàn bộ thành màu xanh ngọc mà cô thích .
Hạ Vũ bắt đầu thấy phiền, nhưng cũng thấy… thú vị.
Ba giờ sáng. Hắn đang ngủ say.
“Dương Hạ Vũ! Dậy!”
Cô đạp hắn rớt xuống giường.
“Tôi đói. Tôi muốn ăn cháo thịt.”
Hắn cáu bẳn, định gọi người làm.
“Không.” Cô khoanh tay. “Tôi không muốn bọn họ nấu. Tôi muốn anh nấu.”
Hắn trừng mắt.
Cô thản nhiên xoa bụng. “Con của anh muốn ăn. Anh không nấu, nó sẽ đói.”
Hạ Vũ nghiến răng. Hắn lồm cồm bò dậy, ậm ừ, lết xuống bếp. Vừa ngáp, vừa chửi thề, vừa nấu cháo .
Hôm khác, cô lại đòi nuôi mèo . Hắn mua về cho cô một con mèo Ba Tư màu cam nhạt, thuộc giống hoàng gia .
Cô ôm con mèo, cười. Một nụ cười thật sự.
“Nó tên gì?” Hắn hỏi.
“Lông Vũ.”
Hạ Vũ sững người. Lông… Vũ? (Cố ý đây mà!)
“Đổi tên.” Hắn ra lệnh.
“Không.” Cô thản nhiên đáp, tay vẫn vuốt ve con mèo.
Vài ngày sau, hắn phát điên. Cả ngày cô chỉ dính chặt lấy con mèo chết tiệt đó, gọi nó là “Lông Vũ của em” . Cô hoàn toàn lơ hắn.
Hắn ghen. Ghen với một con mèo .
Hắn bực mình, tống con mèo vào kho .
Kết quả?
Hoa Thiên Tuyết quậy banh nhà . Cô đập vỡ bộ sưu tập rượu quý của hắn, xé nát đống tài liệu quan trọng của hắn.
Cuối cùng, Dương Hạ Vũ đành ngậm ngùi, mặt đen như đít nồi, ẵm “Lông Vũ” ra, trả lại cho cô .
Lần đầu tiên, hắn thua.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận