Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Rể Giả Mạo
Sự tình đang rất căng thẳng. Con mèo con dường như đã nhận ra vị thế của mình.
“Em muốn đi học.”
Hạ Vũ đang xem xét một hợp đồng, nghe vậy, hắn nâng mi mắt, lườm cô . Hình tượng thiếu gia cao cao tại thượng của hắn mấy tháng qua đã bị cô đạp xuống hố xí. Giờ cô lại muốn ra ngoài? Cô đang chọc tức hắn sao?
“Không.” Hắn lạnh lùng. “Ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai.”
Hắn dứt khoát đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, rời đi. Thiên Tuyết đứng bên cửa, khuôn mặt bặm trợn, tức giận nhìn theo bóng hắn .
“Không cho?” Cô nhếch mép. “Thời thế thay đổi rồi, Dương Hạ Vũ. Bây giờ, người quyết định… là tôi.”
Ngay khi hắn vừa đi khuất.
Cô rón rén bước vào phòng sách của hắn . Lục lọi. Cô biết hắn giam giữ ba mẹ cô. Hắn chắc chắn phải có địa chỉ.
Tìm thấy rồi.
Cô tiện tay, “cưỡm” luôn một xấp tiền mặt trong ngăn kéo của hắn .
Bắt một chiếc taxi, cô rời khỏi cái lồng giam.
Lòng cô hân hoan lạ thường . Nỗi nhớ ba mẹ bao năm qua như muốn nổ tung. Cô cười khúc khích. Không biết khi gặp cô, ba mẹ sẽ thế nào? Mẹ chắc sẽ khóc rống lên, rồi nấu món canh khoai cô thích nhất .
Bao năm qua, họ sống có tốt không? Có bị hắn hành hạ không?
Chiếc xe dừng lại.
Hoa Thiên Tuyết ngỡ ngàng.
Đây không phải là khu ổ chuột nghèo nàn cô từng ở.
Trước mặt cô là một khu chung cư sang trọng bậc nhất trung tâm thành phố . Nó tráng lệ như một cung điện .
Cô dụi mắt. Nhìn lại địa chỉ. Đúng rồi .
Tim cô đập thình thịch.
Rốt cuộc, Dương Hạ Vũ đã đày ải ba mẹ cô, hay là đang… tôn vinh, phụng dưỡng họ?
Cô bước vào thang máy, bấm tầng 20 . Hành lang trải thảm len đỏ, sâu thăm thẳm . Cô tìm đến căn hộ A040 .
Cô giơ tay, định bấm chuông.
Nhưng bàn tay cô khựng lại giữa không trung .
Cô do dự. Nhỡ đâu, họ không muốn gặp cô? Nhỡ đâu, cô xuất hiện sẽ phá vỡ cuộc sống yên bình này?
“Cô bé tìm ai vậy?”
Một bà lão hàng xóm, không biết đã đứng cạnh cô từ lúc nào, lên tiếng .
“Dạ, cháu… cháu tìm ông bà Hoa.” Cô lễ phép.
“Ồ, tìm ông bà Hoa à?” Bà lão tặc lưỡi. “Sao không hẹn trước? Mà cháu đến không đúng lúc rồi. Hôm qua, con rể của hai người họ vừa đưa họ đi du lịch Pháp rồi. Nghe nói đi cả tháng mới về.”
Đầu óc Thiên Tuyết ong ong.
“Con rể?” [484, 485]
“Ừ, con rể.” Bà lão nói với vẻ đầy ghen tị. “Cháu không biết à? Nghe đâu là cậu ấm của tập đoàn Dương lừng lẫy đấy. Giàu nứt đố đổ vách!”
Hoa Thiên Tuyết đờ người. Cô không nghe lầm chứ?
Con rể.
Dương Hạ Vũ.
Cô cảm ơn bà lão một cách máy móc, rồi quay lưng bỏ đi. Lòng cô như một mớ bòng bong .
Hắn… làm tất cả những điều này? Hắn chăm lo cho ba mẹ cô?
Tại sao?
Hắn đang mưu tính điều gì?
Cô trở về biệt thự trong tâm trạng hỗn loạn . Một mặt, cô vui vì ba mẹ được sống tốt . Mặt khác, cô sợ hãi.
Bao năm qua, cô cứ nghĩ hắn hành hạ họ. Cô đã hiểu lầm hắn .
Nhưng… nếu đây không phải là hành hạ, thì nó là gì?
Hắn không dùng xích sắt. Hắn dùng vàng bạc, dùng sự sung túc, để xích ba mẹ cô lại. Một cái lồng giam còn kiên cố hơn cả bạo lực. Hắn đang muốn khống chế cô một cách tuyệt đối .
Dương Hạ Vũ. Rốt cuộc, đến khi nào em mới hiểu được anh?
Cô về nhà, khóa trái cửa phòng. Nằm vật ra giường .
Mọi thứ quá phức tạp. Cô mệt mỏi. Cô ngủ một giấc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận