Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mèo Ăn Vụng, Kẻ Đuổi Bắt và Vị Thần Tượng
Vết sốt cà chua màu đỏ tươi, mọng mọng, vương một vệt dài bên gò má trắng nõn của Hoa Thiên Tuyết. Nó khiến cô trông vừa lem luốc, vừa ngây thơ một cách chết người. Lý Mẫn Hào (vẫn trong lốt Phan Tuấn Kiệt) bất giác phì cười. Cậu ta vươn ngón tay cái, một cử chỉ dịu dàng đến bất ngờ, quệt nhẹ vết bẩn trên má cô.
Hơi ấm từ ngón tay anh ta khiến Thiên Tuyết khựng lại.
“Cậu đúng là chẳng thay đổi gì cả,” Mẫn Hào buột miệng, giọng nói mang theo ý cười hoài niệm. “Ăn uống lúc nào cũng vội vàng. Cậu cứ như con mèo ăn vụng vậy, ăn xong rồi còn không biết chùi mép.”
Câu nói đó, từng chữ một, như một nhát búa nện thẳng vào tâm trí Hoa Thiên Tuyết.
Mèo ăn vụng.
Đó chính xác là câu nói mà Tuấn Kiệt của cô, Tuấn Kiệt thật sự, đã nói vào cái buổi chiều hai người trốn học ăn bánh tráng trộn trong sân trường.
Cô sững sờ, ngẩng phắt đầu lên. Bàn tay đang cầm miếng gà rán run rẩy buông thõng. “Anh… anh vừa nói cái gì?”
Lý Mẫn Hào cứng đờ. Cậu ta nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn. Nụ cười trên môi đông cứng lại. Ánh mắt dịu dàng vừa rồi lập tức biến thành hoảng loạn.
“Tôi… tôi nói…”
“Tại sao anh lại biết câu đó?” Thiên Tuyết gằn giọng, đôi mắt cô xoáy sâu vào anh ta, cố tìm kiếm một lời giải thích. “Đó là câu nói của…”
“Tôi phải đi!”
Không một lời giải thích thêm, Mẫn Hào giật phắt tay lại như phải bỏng, vơ vội cái áo vest trên ghế rồi co chân chạy như ma đuổi. Cậu ta lao qua những dãy bàn, xô ngã cả ghế, hoảng hốt như một kẻ vừa bị bắt quả tang tội ác tày đình.
“Đứng lại! Tuấn Kiệt! ĐỨNG LẠI!”
Thiên Tuyết gào lên, vứt cả khăn ăn, lảo đảo chạy theo. Cô mặc kệ mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Cô chỉ biết một điều duy nhất: Người đàn ông đó, người vừa chạy trốn, chắc chắn biết điều gì đó về Tuấn Kiệt.
Nhưng khi cô vừa lao được vài bước, một bàn tay rắn chắc, lịch thiệp đã nhẹ nhàng giữ cổ tay cô lại.
“Tiểu thư,” một giọng nói trầm ấm, du dương mang âm hưởng Tây phương vang lên. “Để một quý cô xinh đẹp phải chạy theo một gã đàn ông thất lễ như vậy, thật không galant chút nào.”
Thiên Tuyết ngỡ ngàng quay lại. Simon Trần. Người đàn ông đẹp trai lai Pháp lúc nãy. Anh ta vẫn giữ nụ cười hoàn hảo trên môi, đôi mắt xanh biếc nhìn cô đầy ẩn ý.
“Buông tôi ra! Tôi phải đuổi theo anh ấy!”
Simon lắc đầu, lực trên tay anh ta không mạnh nhưng lại vô cùng kiên định, khiến cô không thể gỡ ra. “E rằng vô ích rồi, tiểu thư.” Anh ta hất cằm về phía cửa ra vào, nơi bóng Mẫn Hào vừa khuất dạng.
“Theo tôi biết,” Simon nhún vai. “Thiếu gia Lý Mẫn Hào giờ này đáng lẽ đã phải có mặt ở sân bay. Chuyến bay của cậu ta đến London để tham dự buổi ra mắt sản phẩm mới sẽ cất cánh trong bốn mươi lăm phút nữa. Cô chạy theo cũng không kịp đâu.”
Thiếu gia Lý? London?
Thiên Tuyết thất vọng, cô như quả bóng xì hơi, ngồi sụp xuống chiếc ghế gần nhất. Vậy là lại tuột mất. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Tại sao anh ta lại biết câu nói đó, rồi lại vội vã chạy trốn khi bị cô gặng hỏi?
“Nào,” Simon ngồi xuống đối diện cô, ung dung rót thêm một ly nước. “Một quý cô đang mang trong mình sinh mệnh mới không nên kích động như vậy. Hay là, cô ở lại bầu bạn với tôi một chút?”
Anh ta quả thực rất biết cách nói chuyện. Thiên Tuyết đành gật đầu. Dù sao cái chân lười biếng của cô cũng không cho phép cô đi bộ về.
“Vậy,” Simon chống cằm, nhìn cô bằng ánh mắt đầy tò mò. “Một cô gái xinh đẹp như Thiên Tuyết, lại đang mang thai… Hẳn là cha của đứa bé phải hạnh phúc lắm.”
Thiên Tuyết cười nhạt. Hạnh phúc? Dương Hạ Vũ mà biết hạnh phúc là gì sao?
“Tôi và anh ấy… không còn bên nhau nữa,” cô nói dối.
“Ồ,” Simon có vẻ ngạc nhiên. “Thật đáng tiếc. Vậy… cô có phiền nếu tôi hỏi… cha của đứa bé là ai không? Hay là cô đang độc thân?”
Câu hỏi thẳng thắn của anh ta khiến Thiên Tuyết hơi bối rối. Cô không thể nói sự thật, rằng cô chỉ là một món đồ chơi bị cưỡng bức, rằng cha đứa bé là một tên ác quỷ.
Cô hít một hơi sâu, ngẩng cao đầu, cố tạo ra vẻ mặt kiêu hãnh nhất có thể.
“Đứa bé này là của riêng tôi,” cô nói, giọng chắc nịch. “Tôi không cần đàn ông. Tôi đã đến bệnh viện… thụ tinh nhân tạo.”
Đó là một lời nói dối trắng trợn, một sự viển vông đến nực cười. Nhưng Simon Trần lại có vẻ tin sái cổ. Anh ta vỗ tay tán thưởng.
“Tuyệt vời!” Anh ta reo lên. “Một người phụ nữ hiện đại, độc lập, không cần dựa dẫm vào đàn ông. Hoa Thiên Tuyết, cô thật sự rất giỏi, rất kiên cường. Tự mình nuôi con… tôi thật sự ngưỡng mộ cô.”
Nghe những lời tán dương đó, Thiên Tuyết chỉ thấy lòng mình đắng ngắt. Kiên cường? Giỏi? Cô mà không có Dương Hạ Vũ “nuôi”, không chừng đã chết đói ngoài đường từ lâu rồi. Cô chỉ là một con búp bê bị giam cầm, đang cố khoác lên mình tấm áo của một nữ cường.
Đúng lúc đó, tất cả màn hình TV trong quán ăn đồng loạt chuyển kênh. Bản tin tài chính.
Và khuôn mặt khiến cô vừa yêu vừa hận xuất hiện.
Dương Hạ Vũ.
Hắn mặc một bộ vest đen lịch lãm, lạnh lùng trả lời phỏng vấn. Trông hắn già dặn và đáng sợ hơn nhiều so với tuổi mười chín của mình.
“Ôi, thần tượng của tôi!” Simon bỗng reo lên, mắt sáng rực nhìn màn hình.
Thiên Tuyết nhíu mày. Thần tượng?
“Thiếu gia Dương Hạ Vũ,” Simon nói với giọng đầy ngưỡng mộ. “Đúng là hổ phụ sinh hổ tử. Cha cậu ta, chủ tịch Dương Tính, là một huyền thoại. Hơn bốn mươi năm nắm giữ tập đoàn Dương, biến nó thành một đế chế không thể sụp đổ.”
Simon bắt đầu thao thao bất tuyệt về gia thế nhà họ Dương. Về Dương Tính, một người đàn ông tài giỏi, vẹn toàn, và đặc biệt là cực kỳ chung thủy.
“Nghe nói,” Simon hạ giọng, ghé sát vào cô. “Mẹ của Hạ Vũ, bà Hạ Lan, là một mỹ nhân tuyệt thế. Nhưng sau khi sinh Hạ Vũ, bà ấy sức khỏe không tốt. Dương Tính yêu thương đến mức cất giấu bà ấy trong nhà như thượng bảo, không cho ai thấy mặt.”
Thiên Tuyết nghe như nuốt từng lời. Mẹ của Hạ Vũ? Một người được cưng như bảo bối? Điều đó thật khó tin. Con người lạnh lùng, tàn nhẫn như hắn lại được sinh ra từ một tình yêu đẹp đến vậy sao?
Reng… Reng…
Điện thoại cô rung lên.
Là Hạ Vũ.
Tim cô đập thót một cái. Cô vội vã bắt máy, cố giữ giọng bình thản: “Alo?”
“Em đang ở đâu?” Giọng hắn ở đầu dây bên kia vẫn lạnh như tiền.
“Em… em đang ở nhà.” Cô nói dối.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi cô nghe thấy tiếng cười khẩy của hắn.
“Ở nhà sao?” Hắn gằn giọng. “Vậy cái kẻ đang đứng trong phòng khách, nhìn thấy cái giường trống không của em… là ma à?”
Hắn đang ở nhà!
Thiên Tuyết còn chưa kịp nghĩ ra lời nói dối tiếp theo thì một bóng đen đã sừng sững xuất hiện bên cạnh bàn của cô.
Dương Hạ Vũ.
Hắn đứng đó, cao lớn, áp bức, toàn thân tỏa ra hàn khí giết người. Hắn không nói một lời, chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Rồi, trước sự ngỡ ngàng của Simon, hắn cúi xuống, một tay giữ chặt gáy cô, tay kia siết lấy eo cô, kéo cô vào một nụ hôn.
Đó không phải là một nụ hôn. Đó là một sự trừng phạt.
Hắn nghiền nát môi cô, thô bạo đưa lưỡi vào càn quét khoang miệng cô. Nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu, dâm đãng và đánh dấu chủ quyền. Hắn cố tình tạo ra những âm thanh ướt át, nhóp nhép, như muốn tuyên bố cho cả thế giới (và đặc biệt là cho Simon) biết: Con đàn bà này là của tao.
Hắn cắn vào môi dưới của cô, mút mạnh đến bật máu, vị tanh nồng của máu hòa quyện với vị nước bọt của hắn, một hương vị vừa ghê tởm vừa kích thích. Thiên Tuyết run rẩy, cố đẩy hắn ra nhưng vô ích.
“Xin lỗi,” Simon Trần ho khan, mặt hơi đỏ, đứng dậy. “Tôi nghĩ… tôi đang làm phiền hai vị rồi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận