Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Em Tương Tàn và Sự Thất Vọng
Lý Mẫn Hạo (thằng em khốn nạn) đứng nép ngoài cửa, khoanh tay, nhếch mép xem kịch vui. Cha và anh trai hắn cãi nhau như cơm bữa. Thật nhàm chán.
Hắn đưa tay sờ lên vết bầm tím vẫn còn mờ mờ trên quai hàm. Đó là “món quà” mà ông anh trai “tốt bụng” của hắn, Lý Mẫn Hào, tặng cho hắn sau khi biết hắn đã “thịt” Hoa Thiên Tuyết.
“Chỉ là một con đàn bà thôi mà, có cần phải làm ầm ĩ lên vậy không?” Hắn lẩm bẩm. “Mẹ nó, đấm đau thật.”
Cuộc cãi vã bên trong càng lúc càng lớn.
“…Mày là đồ vô dụng! Nuôi mày bao nhiêu năm, chỉ một con đàn bà mà mày cũng không xử lý được!”
“Nếu cha cần một thằng súc sinh, thì cha có nó rồi kìa!” Hào chỉ tay ra cửa, nơi Hạo đang đứng.
“Đủ rồi!” Hạo bước vào, vỗ tay. “Một vở kịch thật xuất sắc. Cha và anh định cắn xé nhau đến bao giờ? Kẻ thù của chúng ta là nhà họ Dương, không phải là chúng ta.”
Lý Tư nhìn hai đứa con trai. Một thằng thì cứng đầu, u uất. Một thằng thì tàn nhẫn, vô pháp vô thiên. Ông ta thở dài mệt mỏi, bỏ lại một câu: “Liệu thần hồn chúng mày!” rồi tức giận bỏ đi.
Khi Lý Tư đã đi khuất, Lý Mẫn Hào (anh) quay sang Lý Mẫn Hạo (em).
“Tao đã nói gì với mày?” Giọng Hào lạnh như băng.
“Nói gì? Em không nhớ.” Hạo nhún vai, vẻ mặt cợt nhả.
Rầm!
Hào túm cổ áo Hạo, đập mạnh hắn vào tường. “Đừng bao giờ động đến Thiên Tuyết lần nữa.” Ánh mắt Hào lúc này không còn bi thương, mà là sát khí ngùn ngụt. “Lần sau, tao sẽ không chỉ đấm mày. Tao sẽ giết mày.”
Hạo trừng mắt. “Mày dám? Chỉ vì một con đàn bà rách…”
“NÓI TIẾP ĐI!” Hào siết chặt cổ hắn hơn.
Hạo bắt đầu thấy khó thở, nhưng vẫn cố nhếch mép. “Mày… yêu nó… thì sao? Nó cũng chỉ là… cái đ* (đồ) cho thằng Hạ Vũ… ch*ch (chơi) nát thôi…”
Hào buông hắn ra, đẩy mạnh. Hạo ngã sõng soài.
“Cút,” Hào gằn giọng.
Hạo lồm cồm bò dậy, phủi áo, ánh mắt đầy oán hận. “Mày sẽ phải hối hận, anh trai.”
Hắn lảo đảo bỏ đi.
Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại Lý Mẫn Hào. Cậu ta ngồi sụp xuống, ôm lấy bức ảnh của Thiên Tuyết.
“Tuyết à… tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”
Cậu ta chỉ là một con rối, bị giật dây bởi mối thù của cha mình. Cậu ta được sinh ra chỉ để trả thù nhà họ Dương. Cậu ta tiếp cận Thiên Tuyết, yêu cô, nhưng cuối cùng lại đẩy cô vào tay một tên ác quỷ khác, và gián tiếp để cô bị chính em trai mình làm nhục.
“Thật thảm hại.” Cậu ta gục đầu, bờ vai run lên.

Một tháng nữa trôi qua.
Thiên Tuyết giờ đã mang thai tháng thứ bảy. Bụng cô to vượt mặt. Cô ngày càng cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì cái thai, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của Dương Hạ Vũ.
Hắn vẫn cưng chiều cô. Nhưng về vụ án của Quốc Hòa và Minh Thư, hắn không đả động gì thêm.
Hôm nay, cô không thể chịu đựng được nữa.
Lúc hắn vừa từ công ty về, cô đã chặn hắn lại ở phòng khách.
“Hạ Vũ, vụ án của Quốc Hòa và Minh Thư. Đã hơn một tháng rồi. Sao vẫn chưa có tin tức gì?”
Hạ Vũ dừng lại, hắn tháo cà vạt, vẻ mặt bình thản. “Vẫn đang điều tra.”
“Điều tra?” Thiên Tuyết cười khẩy. “Đừng nói dối em. Với thế lực của nhà họ Dương, một vụ tai nạn xe cộ cỏn con mà phải điều tra hơn một tháng sao?”
Hạ Vũ nhìn cô, ánh mắt hắn sâu thẳm. Hắn lắc đầu.
“Không phải việc của em. Em chỉ cần dưỡng thai cho tốt.”
Sự dửng dưng của hắn làm Thiên Tuyết tức giận. Cô đã mong chờ điều gì? Mong chờ hắn sẽ cho cô một câu trả lời, một sự an ủi?
“Phải,” cô gằn giọng, ánh mắt lạnh như băng. “Không phải việc của em. Bạn của em chết thảm, đứa bé mồ côi em đang nuôi có kẻ muốn giết… tất cả đều không phải việc của em.”
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói đầy mỉa mai.
“Trước giờ tôi cứ ngỡ tập đoàn Dương rất lớn mạnh, một tay che trời,” cô nói. “Không ngờ… cũng có lúc phải bó tay trước một kẻ thù giấu mặt. Ôi thật thất vọng!”
Câu nói của cô như một cái tát vô hình.
Mặt Hạ Vũ sa sầm lại.
Thiên Tuyết không nói thêm nữa. Cô thất vọng, quay người, ôm cái bụng bầu nặng nề đi lên lầu.
Hạ Vũ đứng chết trân tại chỗ. Hắn vươn tay ra, như muốn níu cô lại.
“Sự thật là…”
Hắn muốn nói. Hắn muốn nói cho cô biết, kẻ thù không đơn giản. Hắn muốn nói rằng hắn đang bảo vệ cô.
“Không cần nói đâu!”
Thiên Tuyết dừng lại, nhưng không quay đầu. Giọng cô vọng xuống, lạnh lùng và xa cách.
“Em hiểu rồi. Kẻ đó, ngay cả anh cũng không dám đụng vào, phải không? Em hiểu mà.”
Cô lê bước đi khuất.
Hạ Vũ siết chặt tay lại. Không, Thiên Tuyết. Em không hiểu. Kẻ mà anh không dám đụng vào… chính là em.
Hắn sợ nếu nói ra sự thật, cô sẽ không chịu nổi. Rằng kẻ thù, không chỉ có một. Và rằng, trong ván cờ này, cô, Bảo Trân, và cả đứa con trong bụng cô… đều là những quân tốt thí mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận