Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đoạn Băng Kinh Hoàng và Con Quỷ Hai Mặt
Bác bảo vệ kính cẩn đưa cho Thiên Tuyết gói hàng đã ướt sũng nước mưa.
“Thưa tiểu thư, có người gửi cho cô, nói là vật rất quan trọng.”
Cho cô?
Thiên Tuyết run run nhận lấy. Gói hàng nhẹ tênh. Cô trở về phòng, khóa trái cửa lại. Bàn tay cô run rẩy xé lớp giấy bóng.
Bên trong không phải là thư, cũng không phải bom.
Đó là một chiếc đĩa DVD.
Trên mặt đĩa, có ai đó dùng bút lông đen, viết nắn nót hai chữ: “HẠNH NHƯ”.
Lồng ngực Thiên Tuyết như bị ai đó bóp nghẹt. Hạnh Như?
Cô vội vã cho đĩa vào đầu máy tính.
Đoạn băng không dài, chỉ vài phút, nhưng mỗi giây trôi qua đều như ngàn nhát dao đâm vào tim cô.
Hình ảnh mờ nhòe, rung lắc, dường như được quay lén. Bối cảnh là một nhà kho cũ kỹ. Liễu Hạnh Như bị trói chặt vào một chiếc ghế sắt. Khuôn mặt chị ta tái nhợt, sưng húp, khóe miệng rỉ máu. Trông chị ta vô cùng hoảng loạn.
Một giọng đàn ông vang lên, lạnh lùng, không phải giọng của camera man: “Mày đã gọi cho thằng Hòa chưa?”
Một giọng khác: “Dạ rồi thưa thiếu gia. Em đã gửi đoạn băng này cho nó và con nhỏ họ Đỗ.”
Giọng “thiếu gia” vang lên, và Thiên Tuyết nhận ra ngay.
Lý Mẫn Hào. Phan Tuấn Kiệt.
“Tốt,” Mẫn Hào nói (hắn không xuất hiện trong khung hình). “Nói với bọn nó, tao cho chúng nó một giờ. Mang con bé đến địa điểm đã hẹn. Nếu không,” hắn cười khẩy, “chúng nó có thể đến nhận xác con đ* (đĩ) này.”
“Dạ, thưa thiếu gia Hào…”
Đoạn băng cắt đột ngột.
Thiên Tuyết ngồi chết trân. Tay chân cô lạnh toát.
Liễu Hạnh Như… không phải chết vì sinh khó. Chị ấy… bị bắt cóc. Bị giết hại.
Và kẻ giết chị… là Lý Mẫn Hào!
Người mà cô từng yêu thầm, người mà cô ngỡ là dịu dàng, ấm áp nhất.
Tại sao? Tại sao lại là anh ta?
Và đứa bé… Bảo Trân… là con của Hào? Cha ruột lại tàn nhẫn ra lệnh giết mẹ của con mình, rồi truy sát chính đứa con đó?
Thật quá tàn nhẫn!
Cô run rẩy, bấm gọi cho Hạ Vũ. Cô mặc kệ hắn đang họp hay đang ngủ. Cô phải nói cho hắn biết.
“Alo?” Giọng hắn gắt gỏng. “Anh đang họp!”
“HẠ VŨ!” Cô thét lên, nước mắt giàn giụa. “Lý Mẫn Hào! Chính là hắn! Hắn đã giết Hạnh Như! Hắn đã giết Quốc Hòa và Minh Thư! Hắn là cha của Bảo Trân! Hắn muốn giết con bé!”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Bình tĩnh,” giọng Hạ Vũ đột nhiên trở nên lạnh băng. “Nói rõ. Sao em biết?”
“Đoạn băng… có người gửi cho em…”
“Ở yên đó. Đừng đi đâu. Đừng nói chuyện với ai. Chiều anh về. Anh cúp máy đây.” Hắn dập máy.
Thiên Tuyết gục xuống bàn, cô không còn sức lực nữa. Thế giới của cô đảo lộn. Người cô từng yêu là một con quỷ. Kẻ cô đang hận (Hạ Vũ) lại là người duy nhất cô có thể dựa dẫm lúc này.
________________

Tại Lý gia.
Lý Mẫn Hạo (em) đang ném vỡ tan tành mọi thứ trong phòng.
“Ngu xuẩn! Một lũ ngu xuẩn!”
Tên thuộc hạ quỳ rạp dưới đất, run như cầy sấy.
“Thưa… thưa thiếu gia Hạo… Chiếc xe nổ tung, chúng tôi đã rà soát… không thể tìm thấy cái đĩa. Có lẽ… có lẽ thằng Trương Quốc Hòa đã không chết.”
“Không chết?” Hạo cười gằn. “Nó mang cái đĩa đó đi đâu? Đưa cho Dương Hạ Vũ? Hay đưa cho con đ* (đĩ) Hoa Thiên Tuyết?”
“Dạ… chúng tôi… không rõ…”
“Cái đĩa đó,” Hạo nắm tóc tên thuộc hạ, giật ngửa ra sau. “Nó quay đến đoạn nào?”
“Dạ… dạ… nó quay đến đúng lúc thiếu gia Hào… ra lệnh ạ. Nó bị cắt… ngay trước lúc ngài… bước vào.”
Lý Mẫn Hạo khựng lại.
Rồi hắn bật cười. Một nụ cười man rợ.
“Ngay trước lúc tao vào?” Hắn buông tên thuộc hạ ra. “Vậy là… mọi tội lỗi đều đổ lên đầu ông anh trai quý hóa của tao rồi?”
Thật thú vị. Ông trời cũng đang giúp hắn.
Hắn nhìn tên thuộc hạ đang bò lết dưới sàn. “Mày đã làm rất tốt.”
Tên thuộc hạ ngẩng lên, chưa kịp mừng.
“Tốt,” Hạo rút súng ra, chĩa vào đầu hắn. “Vì mày đã làm lộ chuyện, nên chết đi.”
“Thiếu gia… tha…”
Đoàng!
Hắn thản nhiên bắn chết tên thuộc hạ. Máu và óc văng tung tóe lên bức tường trắng.
Hắn gọi lão quản gia.
“Dọn dẹp cái này đi,” hắn chùi khẩu súng vào áo tên thuộc hạ. “Và,” hắn liếm môi, “gọi cho đám nhà báo. Nói rằng chúng ta vừa tìm thấy bằng chứng chấn động. Rằng Lý Mẫn Hào (anh) vì yêu Liễu Hạnh Như mà phát điên, đã giết cô ta. Còn Trương Quốc Hòa và Đỗ Minh Thư vì biết bí mật nên cũng bị thủ tiêu. Tạo dựng một câu chuyện tình bi thảm thật hay vào.”
Lão quản gia cúi đầu. “Vâng, thưa thiếu gia.”
“Một mũi tên trúng ba con nhạn,” Hạo cười đắc ý. “Vừa đổ hết tội cho thằng anh ngu ngốc, vừa có cớ đường hoàng đi ‘đòi lại’ đứa bé mồ côi tội nghiệp. Và quan trọng nhất…”
Hắn nhìn ra cửa sổ, về phía biệt thự nhà họ Dương.
“Hoa Thiên Tuyết… em sẽ phải cảm ơn anh vì đã ‘trả thù’ giúp em đấy.”
________________

Tối mịt, Dương Hạ Vũ mới trở về. Hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ. Hoa Thiên Tuyết đã ngủ gục trên bàn, bên cạnh là chiếc máy tính vẫn còn đang dừng ở đoạn băng kinh hoàng.
Hắn đứng đó, nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Hắn vươn tay, định chạm vào má cô, nhưng rồi lại rụt lại. Hắn nhẹ nhàng bế cô lên, đặt lên giường, đắp chăn lại.
Hắn ngồi xuống, mở lại đoạn băng.
“Thiếu gia Hào…”
Hắn nhếch mép. “Lý Mẫn Hạo (em). Mày diễn kịch hay lắm. Nhưng mày nghĩ tao ngu như con đ* (đĩ) đó sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận