Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Dưới Lớp Vỏ Bọc
Nửa đêm.
“KHÔNG! ĐỪNG GIẾT TÔI!”
Hoa Thiên Tuyết bật người dậy, gào thét. Mồ hôi ướt đẫm trán cô. Lại là giấc mơ đó. Giấc mơ về Liễu Hạnh Như, về ánh mắt oán độc của Lý Mẫn Hào.
“Không sao. Có anh đây.”
Một vòng tay rắn chắc ôm lấy cô từ phía sau. Dương Hạ Vũ đã thức. Hắn không ngủ, chỉ nằm đó canh chừng cô.
“Em mơ thấy hắn,” cô run rẩy, vùi mặt vào ngực hắn.
“Chỉ là mơ thôi,” hắn vỗ về tấm lưng gầy của cô. “Ngoan, ngủ đi. Hắn không làm gì được em đâu.”
Hơi ấm và giọng nói trầm ổn của hắn có tác dụng đến lạ. Cơn hoảng loạn của cô dần lắng xuống. Cô nhận ra, dù hắn có là ác quỷ, thì lúc này, hắn là con ác quỷ duy nhất đang bảo vệ cô.
Sáng hôm sau.
Dương Hạ Vũ bị đá một phát bay khỏi giường.
Thủ phạm là Liễu Bảo Trân. Con bé không biết đã bò lên giường họ từ lúc nào, đang nằm vắt vẻo, gác cả hai chân lên người Hạ Vũ mà đạp.
“Cái con nhóc chết tiệt này!” Hắn gầm gừ, xoa cái mông ê ẩm.
Thiên Tuyết bị đánh thức, nhìn cảnh đó không nhịn được cười.
“Nó còn nhỏ mà anh…”
“Anh cũng còn ‘nhỏ’ đây này!” Hắn leo lên giường, đè lên người cô. “Bị em hành hạ cả đêm, sáng còn bị nó đạp. Em phải đền bù cho anh.”
Cự vật nóng hổi của hắn cọ vào đùi cô.
“Đừng,” cô đỏ mặt, đẩy hắn ra. “Em… em đang mang thai. Bác sĩ nói…”
“Bác sĩ nói kiêng, chứ không phải cấm.” Hắn cúi xuống hôn cô.
“Ưm…”
“Ba! Ba!”
Tiếng đạp cửa rầm rầm. Dương Thiên Hải (đứa bé trong bụng) cũng đang đạp dữ dội, như muốn phản đối hành vi đồi bại của ông bố.
Hạ Vũ bực bội buông cô ra. Hắn cúi xuống, áp tai vào bụng cô.
“Thằng nhóc con, mày dám đạp mẹ? Mày có biết mẹ mày là của ai không? Mày mà làm mẹ đau,” hắn gằn giọng, “ba sẽ cho mày ra rìa!”
Thiên Tuyết phì cười, vỗ nhẹ vào đầu hắn. “Anh điên à? Con nào chả đạp.”
Cô ngồi dậy, nghiêm túc. “Hạ Vũ. Đoạn băng hôm qua.”
Hạ Vũ cũng không đùa nữa. Hắn đứng dậy, mặc áo choàng.
“Đưa anh xem lại.”
Cô mở máy tính lên. Hắn xem đi xem lại đoạn băng. Hắn xem rất kỹ, không bỏ sót một chi tiết.
“Giọng nói,” hắn lẩm bẩm. “Giọng nói này là của Lý Mẫn Hào (anh). Nhưng… cách ra lệnh lại là của Lý Mẫn Hạo (em).”
“Sao anh biết?”
“Vì thằng anh ngu ngốc, si tình,” hắn nhếch mép. “Nó sẽ không bao giờ giết người dứt khoát như vậy. Chỉ có thằng em… Lý Mẫn Hạo. Hắn mới là kẻ chủ mưu.”
“Nhưng tại sao hắn phải làm vậy?”
“Tiền,” Hạ Vũ đáp gọn lỏn. “Em biết Liễu Hạnh Như là ai không? Chị ta là một thiên tài kinh doanh. Tài sản riêng của chị ta, đủ để mua đứt mấy cái tập đoàn nhỏ. Và chị ta… đã để lại toàn bộ tài sản đó cho Liễu Bảo Trân.”
Thiên Tuyết sững sờ. “Trân Trân… là người thừa kế?”
“Phải. Lý Mẫn Hạo (em) muốn chiếm đoạt số tài sản đó. Hắn giết Hạnh Như, đổ tội cho Hào (anh), rồi đường hoàng nhận lại ‘đứa cháu mồ côi’ về nuôi. Một mũi tên, trúng hai con nhạn. Vừa có tiền, vừa loại được ông anh ngứa mắt.”
Thiên Tuyết rùng mình. Kẻ này quá thâm độc.
“Vậy… Quốc Hòa và Minh Thư…”
“Bọn họ biết quá nhiều,” Hạ Vũ nói. “Nhưng anh không nghĩ họ chết.”
“Sao?”
“Vì cha của Trương Quốc Hòa, Chủ tịch Trương,” Hạ Vũ đi đi lại lại. “Con trai duy nhất chết thảm như vậy, mà lão già đó im lặng đến đáng sợ. Lão ta không giống một người vừa mất con. Lão ta giống một kẻ đang che giấu điều gì đó.”
“Vậy… ai đã đưa em đoạn băng?”
“Trương Quốc Hòa,” Hạ Vũ khẳng định. “Hắn còn sống. Hắn gửi đoạn băng này cho em, vì hắn biết, em đang ở chỗ anh. Hắn muốn mượn tay anh để trả thù Lý gia.”
Thiên Tuyết mừng rỡ. “Vậy là họ còn sống! Thật tốt quá!”
Hạ Vũ nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh đi.
Trương Quốc Hòa còn sống.
Điều đó có nghĩa là, có một kẻ khác đang nhòm ngó số tài sản của Bảo Trân.
Hắn bước tới, ôm lấy Thiên Tuyết từ phía sau.
“Em đừng lo,” hắn thì thầm, vùi mặt vào tóc cô. “Mọi chuyện… sẽ ổn thôi.”
Nhưng trong đầu hắn, một kế hoạch khác đang hình thành. Hắn nhìn cô, lòng dâng lên một nỗi tội lỗi thoáng qua. Nếu cô biết hắn sắp làm gì… cô có hận hắn không?
Hắn siết chặt vòng tay.
Kệ mẹ nó.
“Hoa Thiên Tuyết là của tao,” hắn nghĩ thầm. “Dù tao có phải giết bao nhiêu người, hủy hoại bao nhiêu thứ, em cũng chỉ có thể là của tao. Mãi mãi.”
Thiên Tuyết bỗng rùng mình. Hơi ấm từ vòng tay hắn sao bỗng nhiên… lạnh lẽo đến đáng sợ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận