Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mồi Nhử, Cạm Bẫy, và Chuyến Xe Định Mệnh
Hy vọng của Hoa Thiên Tuyết vỡ tan như bong bóng xà phòng ngay khi Dương Hạ Vũ dập máy. “Công ty có việc gấp. Hôm khác đi biển.”
Hôm khác.
Cái “hôm khác” của hắn, cô đã nghe bao nhiêu lần rồi? Nó cũng xa xỉ và vô vọng như cái gọi là “tình yêu” của hắn vậy. Cô quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố nuốt ngược nỗi thất vọng đắng ngắt vào trong. Cái bụng bầu bảy tháng khẽ gò lên, như đồng cảm với nỗi buồn của mẹ nó. Hắn hứa, rồi hắn lại thất hứa. Rốt cuộc, cô vẫn chỉ là một thứ xếp sau công việc, sau những cuộc vui, sau tất cả mọi thứ của hắn.
Hạ Vũ liếc nhìn bờ vai đang run lên của cô. Hắn biết cô đang thất vọng. Một chút áy náy thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị sự hưng phấn của con thú săn mồi đè bẹp. Mặc Nghiêm. Tập đoàn Mặc. Một con cá lớn vừa tự bơi vào lưới.
Chiếc xe về đến biệt thự. Hắn thậm chí còn chẳng buồn đợi cô xuống xe. Hắn chỉ ném lại một câu “Ở yên trong nhà” rồi phóng xe đi mất.
Thiên Tuyết đứng chết trân nhìn theo bóng chiếc BMW bạc, cảm giác cô độc bao trùm lấy cô.
Cô trở về phòng. Căn phòng rộng lớn, xa hoa nhưng lạnh lẽo như một cái lồng vàng. Hắn đã biến mất, mang theo cả hơi ấm (dù là giả tạo) duy nhất của nơi này. Cô nhìn cái bụng mình. “Con à, xem ra chỉ có mẹ con mình thôi.”
Cô đang chìm trong sự tự thương hại thì… Reng… Reng…
Điện thoại bàn reo lên. Là ai? Hạ Vũ vừa đi mà.
Cô nhấc máy, giọng uể oải: “Alo?”
“Thiên Tuyết?” Một giọng nam trầm ấm, mượt mà như nhung và mang âm hưởng Tây phương vang lên.
“Vâng, là tôi. Xin hỏi ai đấy ạ?”
“Tôi là Simon. Simon Trần đây,” giọng nói đó cười nhẹ. “Chúng ta vừa gặp nhau ở trung tâm mua sắm hôm nọ.”
Thiên Tuyết ngạc nhiên. “Simon? Sao… sao anh biết số của tôi?”
“Ôi, một quý cô như em, số điện thoại được đăng ký dưới hệ thống của Dương gia. Muốn tìm ra cũng không khó lắm.” Simon nói thản nhiên, như thể việc xâm nhập vào hệ thống thông tin cá nhân của người khác chỉ là một trò đùa. “Tôi gọi… là vì muốn mời em một bữa trưa. Coi như… để xin lỗi vì đã bỏ dở cuộc trò chuyện hôm đó.”
Một bữa trưa?
Tâm trí Thiên Tuyết quay cuồng. Dương Hạ Vũ vừa ra lệnh cho cô “ở yên trong nhà”. Nếu hắn biết cô ra ngoài, lại còn đi ăn riêng với một gã đàn ông khác… Hắn sẽ giết cô mất.
Nhưng rồi, sự uất ức và nổi loạn bỗng trào dâng.
Tại sao cô phải nghe lời hắn? Hắn vừa thất hứa với cô. Hắn đi lo công việc, hay lại đi tìm một con đàn bà nào đó để phát tiết? Còn cô thì phải chôn chân ở đây như một con chó chờ chủ?
“Một bữa trưa thôi,” Simon nói, như đọc được suy nghĩ của cô. “Bạn bè bình thường. Hay em sợ… bạn trai em ghen?”
“Anh ta không phải bạn trai tôi,” Thiên Tuyết buột miệng.
“Vậy thì tuyệt. Mười lăm phút nữa, tôi đợi em ở cổng nhé?”
“…Vâng.” Cô cúp máy.
Cô đang làm cái quái gì vậy? Đây là tự sát mà.
Nhưng cô mặc kệ. Cô muốn hít thở không khí bên ngoài, dù chỉ một giờ. Cô muốn cảm thấy mình là một con người, chứ không phải một vật sở hữu.
Cô chọn một chiếc váy bầu đơn giản, khoác vội cái áo mỏng. Lúc đi ngang qua phòng vú hai, cô nói dối: “Con ra ngoài mua ít đồ, vú trông nhà nhé.”
“Tiểu thư đi sớm về sớm ạ.”
Câu nói “tiểu thư” của vú hai như một nhát dao đâm vào tim cô. Tiểu thư? Hay con ở? Hay đúng hơn… là một con đĩ ấm giường, một cái máy đẻ được gắn mác “khách quý”? Cô cười nhạt, bước nhanh ra cổng.
Cô thấy căm ghét cái thân phận hèn mọn này. Cô hận Dương Hạ Vũ đã biến cô thành ra thế này.
Một chiếc BMW màu đen bóng loáng đã đỗ sẵn bên kia đường. Simon Trần bước ra, lịch lãm mở cửa xe cho cô.
“Trông em đẹp lắm, Thiên Tuyết.”
Cô ngượng ngùng bước vào xe. Cảm giác được đối xử như một quý cô thật xa lạ.
Nhưng ngay khi cô vừa đặt mông ngồi xuống, ngay khi Simon vừa đóng cửa xe lại…
RẦM!
Hai cánh cửa sau bật mở. Hai gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính đen, mặt lạnh như tiền, lao vào từ hai bên.
“Cái…!”
Thiên Tuyết còn chưa kịp hét lên, một bàn tay bịt găng da đã bịt chặt miệng cô. Một chiếc khăn ướt sũng thứ mùi hóa học hăng xộc, áp thẳng vào mũi cô.
Thuốc mê!
Cô vùng vẫy dữ dội, móng tay cào vào tay gã đàn ông. Bụng cô… con của cô…
Cô liều mạng quay đầu nhìn Simon. Anh ta vẫn ngồi ở ghế lái, nhưng không hề quay lại. Anh ta chỉ lẳng lặng nhìn vào gương chiếu hậu, khuôn mặt đẹp trai lai Pháp đó… hoàn toàn vô cảm.
Hắn ta… là một bọn!
Đó là ý nghĩ cuối cùng của Thiên Tuyết trước khi lồng ngực cô nặng trĩu và bóng tối ập xuống.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận