Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Mồi Mới và Bản Hợp Đồng Quỷ Dữ
Dương Hạ Vũ sải bước vào đại sảnh tập đoàn Dương thị. Tiếng giày da đắt tiền của hắn gõ lên sàn đá hoa cương tạo thành những âm thanh kiêu ngạo, dứt khoát. Tất cả nhân viên, từ bảo vệ đến trưởng phòng, đều cúi rạp đầu khi hắn đi qua. Hắn tận hưởng cái cảm giác quyền lực tuyệt đối này.
Hắn liếc sang cô thư ký mới, Lưu Hạnh Trang, đang bước nhanh bên cạnh để theo kịp hắn.
Một món hàng không tệ.
Hạnh Trang mới hai mươi hai, trẻ măng, nhưng đã sở hữu một thân hình bốc lửa. Bộ đồng phục công sở đáng lẽ phải kín đáo, nhưng mặc trên người cô ta, nó lại biến thành một thứ vũ khí khiêu dâm chết người. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, căng cứng, phác họa rõ mồn một cặp vú không-hề-mặc-áo-ngực bên trong. Hai cái núm vú hồng hồng, cương cứng, cứ chĩa thẳng vào mắt người nhìn như mời gọi. Cái váy bút chì ngắn cũn, xẻ cao, ôm chặt lấy cặp mông tròn lẳn, cứ lúc lắc theo từng nhịp bước.
Hắn ngửi thấy mùi nước hoa của cô ta. Mùi hoa anh túc. Một mùi hương ngọt ngào, gây nghiện.
“Hôm nay tôi có bao nhiêu lịch trình?” hắn hỏi, mắt vẫn không rời khỏi cặp mông đang đong đưa kia.
“Dạ thưa Giám đốc,” Hạnh Trang quay lại, cố tình ưỡn ngực, giọng ngọt như mía lùi. “Ngài chỉ có một cuộc họp quan trọng nhất với Chủ tịch Mặc Nghiêm của tập đoàn Mặc lúc mười giờ ạ.”
Dương Hạ Vũ nhếch mép. Hắn biết thừa con mồi này đang cố câu dẫn hắn.
Hắn chợt nghĩ đến Thiên Tuyết. Con mèo nhỏ ở nhà, dù đang mang thai, nhưng cơ thể vẫn mơn mởn, cái bm (âm hộ) vẫn non mềm, mút chặt lấy cc (dương vật) hắn. Nhưng Tuyết là “sủng vật”, là cái máy đẻ độc quyền của hắn.
Còn Hạnh Trang? Cô ta là “con mồi”. Một cái lỗ ln (lỗ âm hộ) mới mẻ mà hắn muốn dùng cc (dương vật) của mình để khám phá, để đâm chọc, để bắn tinh (bắn tinh dịch) vào cho đến khi nó ngập ngụa thì thôi.
“Tốt,” hắn vỗ nhẹ vào mông Hạnh Trang, một cái vỗ đầy tính chiếm hữu. “Chuẩn bị phòng họp. Báo tôi khi Mặc Nghiêm đến.”
Hạnh Trang đỏ mặt, rụt rè “dạ” một tiếng rồi vội vã đi trước. Hắn nhìn theo, cười khẩy. Đồ đàn bà giả tạo. Mày càng giả vờ ngây thơ, tao càng muốn đt (chịch) nát mày.*

Phòng họp.
Dương Hạ Vũ bước vào, khí chất vương giả tỏa ra áp đảo. Hắn đã chuẩn bị một bài diễn văn dài ba mươi phút về lợi ích của bản hợp đồng này.
Nhưng khi nhìn thấy kẻ ngồi ở ghế chủ tọa, hắn khựng lại.
Mặc Nghiêm.
Không giống như tưởng tượng của hắn về một lão già cáo già, Mặc Nghiêm trẻ đến kinh ngạc. Hắn ta có lẽ chỉ hơn Vũ vài tuổi. Hắn mặc một bộ vest trắng, vẻ mặt anh tuấn nhưng lạnh như băng. Điều đáng sợ là đôi mắt. Đôi mắt đó không có cảm xúc, phẳng lặng như mặt hồ chết, sâu không thấy đáy.
Hạ Vũ lấy lại bình tĩnh, hắn mỉm cười xã giao, bắt đầu bài diễn văn của mình.
“Thưa ngài Mặc, thay mặt tập đoàn Dương…”
“Cậu Dương,” Mặc Nghiêm ngắt lời, giọng nói cũng lạnh như vẻ ngoài của hắn. “Tôi không đến đây để nghe diễn thuyết. Tôi đã xem hợp đồng. Điều khoản rất tốt.”
Hắn ta lấy một cây bút máy, ký xoẹt vào bản hợp đồng.
“Xong rồi.” Hắn đứng dậy. “Tôi có việc bận. Chào cậu.”
Hắn ta rời đi, để lại Dương Hạ Vũ và cả phòng họp chết lặng.
Chưa đầy mười phút. Bản hợp đồng trị giá hàng tỷ đô, thứ mà cha hắn tốn cả nửa năm trời không đàm phán nổi, lại được ký trong chưa đầy mười phút?
Cái quái gì đang diễn ra vậy?
Dương Hạ Vũ nhìn chữ ký trên hợp đồng. Mọi giác quan của hắn đang gào thét. Đây là một cái bẫy. Mặc Nghiêm không đến để ký hợp đồng. Hắn ta đến để… tuyên chiến. Nhưng tại sao?
“Giám… Giám đốc?” Hạnh Trang rụt rè bước vào. “Ngài có sao không?”
Hạ Vũ ngẩng lên, cơn bực bội vì bị chơi xỏ lập tức chuyển thành dục vọng. Hắn cần xả stress.
“Không sao,” hắn đứng dậy. “Cô tan làm chưa?”
“Dạ… sắp ạ.”
“Nhà cô ở đâu?”
“Dạ, ở ngoại thành… Hơi xa ạ…” Hạnh Trang cố tình nói, vẻ mặt đáng thương.
“Lên xe. Tôi đưa cô về.”
Hạnh Trang mừng rỡ.
Hạ Vũ cười thầm. Ngoại thành? Tốt. Hắn nghĩ. Đủ xa, đủ vắng vẻ. Tao sẽ đt (chịch) mày ngay trên xe, đt (chịch) mày trong căn nhà vắng của mày. Tao sẽ làm mày rên rỉ, bắn tinh (bắn tinh dịch) ngập cái tử cung của mày…
Hắn đang mải mê tưởng tượng cảnh đè Hạnh Trang ra mà chịch, cự vật (dương vật) đã bắt đầu rục rịch trong quần, thì bỗng nhiên, lồng ngực hắn nhói lên một cái.
Một cảm giác bất an đến tột độ.
Hoa Thiên Tuyết.
Hắn có cảm giác con mèo nhỏ của hắn… đang gặp chuyện.

Trong lúc đó, Hoa Thiên Tuyết từ từ tỉnh dậy.
Đầu cô đau như búa bổ. Mùi thuốc mê vẫn còn sộc lên mũi.
Cô đang ở đâu?
Cô mở mắt. Đây không phải phòng ngủ của cô. Đây là một căn phòng xa hoa, trần nhà cao vút, nội thất toàn màu trắng lạnh lẽo. Cô đang nằm trên một chiếc giường lụa mềm mại.
Cô hoảng hốt ngồi dậy. Bụng cô! Con cô!
May quá, cái bụng vẫn còn đây.
“Mình… bị bắt cóc?”
Cạch.
Tiếng cửa mở.
Thiên Tuyết vội vàng nằm xuống, nhắm mắt, giả vờ còn mê man. Tim cô đập như trống trận.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần. Rồi, một vòng tay ấm áp… ôm lấy cô.
Một giọng nói thì thầm vang lên bên tai cô, một giọng nói vừa xa lạ vừa quen thuộc đến rợn người.
“Yên Nhi… Yên Nhi của anh… Cuối cùng em cũng về rồi…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận