Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuốn Sổ Đen và Mối Tình Cá Cược Rẻ Mạt
Dương Hạ Vũ đứng dưới vòi sen, làn nước lạnh buốt xối thẳng vào cơ thể cường tráng, cố gắng gột rửa cái mùi mồ hôi và mùi tinh dịch rẻ tiền của con hầu gái. Nhưng cái lạnh của nước không dập tắt được ngọn lửa giận dữ và cái cảm giác lấn cấn trong đầu hắn.
Mặc Yên Nhi.
Hắn lặp đi lặp lại cái tên đó.
Hắn bước ra khỏi phòng tắm, quấn hờ chiếc khăn ngang hông, để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc còn đọng nước. Hắn đi đến tủ sách khổng lồ trong phòng làm việc. Đây không chỉ là nơi chứa sách kinh doanh, nó còn là nơi chứa bí mật của hắn.
Hắn kéo một cuốn sách bìa da dày cộp ra. Đằng sau nó, là một hộc tủ bí mật.
Bên trong, không phải vàng bạc, mà là một cuốn sổ bìa đen, cũ kỹ.
Đây là “cuốn sổ đen” của hắn. Là bộ sưu tập chiến tích của hắn. Tên của mọi con đàn bà đã từng qua tay hắn đều nằm trong này. Hắn lật từng trang. Mỗi cái tên là một cuộc chinh phạt, một ván cược, một đêm hoan lạc. Hắn chưa bao giờ nhớ mặt họ, chỉ nhớ cảm giác khi đâm vào cái lồn của họ.
Hắn lật đến vần M.
Và hắn thấy nó.
Số 26. Mặc Yên Nhi. 20 tuổi.
Ký ức ùa về.
Một năm trước.
Hắn đang ngồi trong phòng CLB của trường, chán nản lướt web. Con mèo nhỏ Thiên Tuyết lúc đó đang bị hắn giam lỏng ở nhà, “dạy dỗ” sau một lần dám cãi lời.
Lưu Ngọc Thái vắt chân lên bàn, ngáp dài: “Vũ, mày tối ngày quấn lấy con mèo nhà mày, không thấy chán à? Cái lồn dù ngon đến mấy mà ăn mãi cũng nhạt, đổi món đi chứ?”
Đỗ Phương, vừa bước vào, kéo phẹc-mơ-tuya: “Nó nói đúng đấy. Hay là chơi một ván cược đi? Tao mới nhắm được một con hàng ngon.”
“Hàng nào?” Hạ Vũ nhếch mép. Hắn là Dương Hạ Vũ, đéo có con đàn bà nào mà hắn không có được.
“Tiểu thư Mặc Yên Nhi,” Thái búng tay. “Con gái cưng của Mặc gia. Nghe nói hàng ngon, chuẩn con nhà lành, kiêu kỳ, chảnh chó. Đéo thằng nào chạm vào được.”
“Bao nhiêu?” Hạ Vũ hỏi, mắt vẫn không rời màn hình.
“Một tháng. Mày mà làm nó yêu mày, đụ được nó, tao với thằng Phương mỗi thằng chung chi cho mày con Lamborghini mới nhất.”
“Còn nếu tao thua?”
“Mày bao bọn tao chơi gái ở Macau một tuần.”
“Chốt.”
Hạ Vũ đã không nghĩ nó lại khó đến vậy. Con nhỏ Mặc Yên Nhi đó đúng là kiêu kỳ. Hắn dùng đủ mọi chiêu: tặng hoa, tặng xe, tỏ ra lãng mạn… nó đều lơ. Nó còn cười vào mặt hắn: “Thiếu gia Dương, trò giả tạo này, cậu nên về diễn với mấy con điếm của cậu thì hơn.”
Hắn đã định bỏ cuộc, thì cơ hội đến.
Hắn cho người điều tra. Hóa ra cô ta có thói quen đi bộ một mình trong công viên vắng.
Đêm đó, hắn cho mấy thằng đàn em “diễn” một màn cướp sắc.
“Cứu… cứu tôi với…”
Hắn đã đứng trong bóng tối, nhìn bọn chúng xé áo cô ta, sờ soạng vú, bóp mông cô ta. Hắn chờ. Chờ đến khi cô ta tuyệt vọng nhất.
“Tránh ra!”
Hắn lao ra như một vị thần, đánh gục bọn du côn (dĩ nhiên là đánh giả vờ).
Và, như mọi kịch bản rẻ tiền khác, con nai tơ đã sập bẫy.
Mặc Yên Nhi đã yêu hắn. Yêu đến điên cuồng.
Nhưng hắn chưa kịp “thu hoạch”, chưa kịp đụ con đĩ đó để thắng cược, thì nghe tin nó bị tai nạn giao thông, chết rồi.
Lúc đó, hắn chỉ thấy phiền. Chết rồi thì làm sao lấy tiền cược? May mà thằng Phương và thằng Thái vẫn giữ lời. Hắn nhanh chóng quên bẵng con nhỏ đó.

Hiện tại.
Dương Hạ Vũ đóng sầm cuốn sổ lại.
“Thì ra là vậy.”
Hắn bật cười. Cười như điên.
“Mặc Nghiêm… Mày nghĩ tao giết em gái mày?” Hắn cười đến chảy nước mắt. “Mày bắt con đĩ của tao… để trả thù cho một vụ cá cược rẻ mạt?”
Hắn đã hiểu. Mặc Nghiêm nghĩ hắn là nguyên nhân cái chết của Yên Nhi.
“Một thằng điên vì tình,” hắn lẩm bẩm.
Một thằng điên thì có gì đáng sợ?
Hắn thấy nhẹ nhõm hẳn. Hắn không còn lo lắng nữa. Hắn thấy hứng thú.
Trò chơi này, càng lúc càng vui.
Hắn thong thả bước vào phòng tắm, xả nước. Hắn cần phải ngủ một giấc thật ngon.
“Tối mai,” hắn nhìn vào gương, mỉm cười với con quỷ trong đó. “Tao sẽ đến bữa tiệc. Tao sẽ cho mày xem, Mặc Nghiêm. Tao sẽ đụ con đĩ của mày ngay trước mặt mày. Tao sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về tao.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận