Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Đẫm Máu (Phần Mở Màn)
Mười chín giờ. Khách sạn năm sao lộng lẫy nhất thành phố A.
Bữa tiệc của Mặc gia được tổ chức với quy mô chưa từng có. Giới thượng lưu, nhà báo, tất cả đều có mặt. Họ tò mò về “tiểu thư Mặc Yên Nhi” đột ngột xuất hiện, lại còn mang thai.
Hoa Thiên Tuyết đứng trước gương, bất động như một con búp bê ma-nơ-canh.
Cô đang mặc chiếc váy cưới lộng lẫy Mặc Nghiêm chuẩn bị. Lớp lụa trắng tinh khôi ôm lấy cái bụng bầu bảy tháng, những viên kim cương trên váy lấp lánh như nước mắt. Trông cô đẹp, một vẻ đẹp bi thương đến tột cùng.
Cô đã bị nhốt, bị ép “tân trang” cả buổi chiều. Cô là một tù nhân, đang được mặc đồ để chuẩn bị… lên đoạn đầu đài.
“Em đẹp lắm, Yên Nhi.”
Mặc Nghiêm bước vào, hắn cũng mặc một bộ vest trắng. Trông họ như một cặp cô dâu chú rể thực thụ.
“Đây là tiệc gì?” Thiên Tuyết hỏi, giọng cô vô hồn.
“Tiệc của em.” Hắn mỉm cười, tiến lại, áp sát vào cô. Hơi thở lạnh lẽo của hắn phả vào tai cô. “Và,” hắn thì thầm, “là tiệc đính hôn của chúng ta.”
“CÁI GÌ?” Thiên Tuyết kinh hoàng. “Anh điên rồi! Tôi không đồng ý!”
“Em không cần đồng ý,” hắn cười. “Vì em là ’em gái nuôi’ của anh, mất trí nhớ, mang thai con của anh. Em không có quyền lựa chọn.”
“Con của tôi là của Dương Hạ Vũ!” cô thét lên.
“Ồ,” hắn nhún vai. “Anh đã mua chuộc tất cả các bác sĩ, tất cả phòng xét nghiệm. Kết quả ADN sẽ chỉ ra, nó là con của anh. Em nghĩ thằng Hạ Vũ kiêu ngạo đó, nó có chấp nhận một đứa con mà cả thế giới đều nói là của kẻ khác không? Nó có chấp nhận nuôi con cho anh không?”
Thiên Tuyết sụp đổ. Hắn đã tính toán mọi thứ. Hắn không chỉ cướp cô, hắn còn muốn cướp cả con cô, muốn cắt đứt mọi đường lui của cô.
“Tôi cần hít thở,” cô lảo đảo. Cô cần phải thoát khỏi đây.
Hắn gật đầu. “Được. Em ra ban công đi. Nhưng đừng nghĩ đến việc nhảy lầu. Nó cao lắm đấy.”
Thiên Tuyết lết bước ra ban công. Gió đêm lạnh thấu xương. Cô nhìn xuống khu vườn bên dưới. Khách khứa đông đúc, đèn đuốc sáng trưng.
Và rồi… cô nhìn thấy hắn.
Dương Hạ Vũ.
Hắn đang đứng đó, trong một góc khuất của khu vườn. Hắn không cô đơn.
Hắn đang đè một người phụ nữ (là Lưu Hạnh Trang, kẻ cũng được mời đến) vào thân cây. Hắn đang hôn cô ta. Một nụ hôn ngấu nghiến, cuồng dại. Bàn tay hắn không yên phận, luồn vào trong váy cô ta, bóp nát cặp mông nảy nở, móc ngoáy, khiến cô ta rên rỉ.
Rầm.
Thế giới của Thiên Tuyết vỡ nát.
Tất cả. Là một trò đùa.
Hắn không hề lo lắng cho cô. Hắn không hề đi tìm cô. Hắn ở đây, ngay dưới kia, tại bữa tiệc của kẻ thù, và hắn đang thản nhiên làm tình với một con đàn bà khác.
Nỗi đau biến thành sự phẫn nộ. Sự phẫn nộ biến thành một nụ cười điên dại.
“Ha… Haha… Hahaha…”
Cái thai trong bụng cô đạp mạnh một cái, đau điếng.
“Em sao vậy, Yên Nhi?” Mặc Nghiêm xuất hiện bên cạnh, dịu dàng khoác áo cho cô. Hắn đã thấy tất cả. Vở kịch này, chính là do hắn sắp đặt. Hắn đã trả tiền cho Hạnh Trang để “vô tình” quyến rũ Hạ Vũ ngay tại đây, ngay lúc này.
Thiên Tuyết quay sang Mặc Nghiêm. Đôi mắt cô giờ đây không còn sợ hãi. Nó trống rỗng.
“Nghiêm,” cô nắm lấy tay hắn. “Tôi đồng ý.”
“Đồng ý?”
“Đính hôn. Đám cưới. Bất cứ cái gì anh muốn,” cô mỉm cười, một nụ cười đẹp ma mị. “Chỉ cần… nó làm Dương Hạ Vũ đau khổ. Tôi đồng ý.”
Mặc Nghiêm sững sờ, rồi hắn cười lớn. Hạnh phúc đến quá bất ngờ. Ông trời đang giúp hắn.
Hắn nắm tay cô, kéo cô về phía sân khấu.
“THƯA QUÝ VỊ!” Hắn cầm lấy micro, giọng hắn vang vọng. “Hôm nay, Mặc gia xin tuyên bố…”
Hoa Thiên Tuyết đứng bên cạnh hắn, nở nụ cười của một “cô dâu” hạnh phúc. Cô nhìn xuống đám đông.
Cô nhìn thẳng vào Dương Hạ Vũ, kẻ vừa thản nhiên kéo khóa quần, chỉnh lại trang phục.
Ánh mắt họ gặp nhau.
Nhưng ngay lúc đó, Hạ Vũ nhếch mép. Hắn không nhìn cô. Hắn nhìn về phía cửa chính.
Nơi Dương Tính vừa bước vào. Và người đang bị vệ sĩ của Dương Tính giữ chặt, miệng bị bịt lại…
Là mẹ của cô. Thẩm phu nhân.
Checkmate, Mặc Nghiêm.
Hạ Vũ mỉm cười. Mày có thể cướp được thân xác cô ta, nhưng linh hồn và điểm yếu của cô ta… vĩnh viễn nằm trong tay tao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận