Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Máu Và Nước Mắt
Hoa Thiên Tuyết đứng trên ban công tầng thượng, tựa như một pho tượng vô hồn bị bỏ quên. Không khí lạnh lẽo của đêm tiệc xa hoa quất vào tấm lưng trần mỏng manh, nhưng cái lạnh đó chẳng thể nào so sánh được với băng giá đã đóng đặc trong lồng ngực cô.
Từ trên cao, cô có thể nhìn xuống khu vườn phía góc khuất, nơi mà ánh đèn chùm lộng lẫy không thể chiếu rọi tới. Và cô đã thấy.
Cô đã thấy Dương Hạ Vũ.
Hắn không một mình. Hắn đang ép chặt một con đàn bà xa lạ vào thân cây cổ thụ, bàn tay to lớn của hắn không chút kiêng dè mà luồn vào trong váy của ả, bóp nát cặp mông nảy nở. Hắn đang ngấu nghiến đôi môi ả đàn bà kia như một con thú đói. Tiếng rên rỉ lả lơi, tiếng da thịt va chạm chắc nịch, tội lỗi vang lên trong đêm. Bọn họ “làm chuyện đó” ngay tại bữa tiệc, một cách công khai và kinh tởm, như thể đang diễn một vở kịch dâm đãng cho riêng cô xem.
Trái tim Hoa Thiên Tuyết vỡ vụn. Lại một lần nữa.
Mấy tháng qua, hắn dịu dàng với cô, hắn chăm sóc cô. Hắn khiến cô ảo tưởng rằng cái thai trong bụng có thể níu giữ hắn, rằng cô là món đồ chơi đặc biệt nhất. Nhưng giờ thì sao? Hóa ra, hắn vẫn là con thú hoang đói khát, và con mồi nào cũng có thể khiến hắn dựng lên.
“Trái tim em đang rỉ máu à, Thiên Tuyết?”
Giọng nói ấm áp nhưng đầy mưu mô của Mặc Nghiêm vang lên từ phía sau. Anh ta khoác lên vai cô chiếc áo vest đắt tiền, hơi ấm và mùi nước hoa nam tính cao cấp phả vào gáy cô.
“Thứ cặn bã như hắn không xứng đáng với một giọt nước mắt nào của em.” Mặc Nghiêm nhẹ nhàng xoay người cô lại, lau đi vệt nước mắt mà chính cô cũng không nhận ra đã lăn dài.
Hoa Thiên Tuyết sững sờ, cố gắng kiềm chế cơn nấc nghẹn. Cô đang ở trong vòng tay của một người đàn ông khác, trong khi kẻ mang đến cho cô đứa con thì đang giao cấu với kẻ khác ở dưới vườn. Nực cười. Cuộc đời cô còn có thể mỉa mai hơn được nữa không?
“Mặc Nghiêm… tôi…”
“Suỵt.” Anh ta đặt ngón tay lên môi cô. “Em không cần nói gì cả. Từ giờ, tôi sẽ bảo vệ em.”
Mặc Nghiêm nắm lấy tay cô, kéo cô trở lại trung tâm của bữa tiệc. Ánh đèn pha đột ngột chiếu rọi, tiếng nhạc ngừng bặt. Mặc Nghiêm cầm lấy micro, giọng nói đầy quyền lực vang lên:
“Xin cảm ơn quý vị đã có mặt. Hôm nay, tôi muốn giới thiệu với mọi người một người vô cùng đặc biệt. Em gái thất lạc của tôi, Mặc Yên Nhi!”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Hoa Thiên Tuyết chết lặng. Mặc Yên Nhi? Hắn ta đang nói cái quái gì vậy?
“Và…” Mặc Nghiêm mỉm cười, một nụ cười mà cô không thể đoán định được. “Yên Nhi cũng sẽ chính thức trở thành Thiếu phu nhân của Mặc gia. Vợ của tôi.”
Cả khán phòng nổ tung. Tiếng xì xào, bàn tán, những ánh mắt kinh ngạc. Hoa Thiên Tuyết cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Đây là một cái bẫy. Mặc Nghiêm đang lợi dụng cô.
Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng, một giọng nói lạnh như băng, quen thuộc đến rợn người đã cắt ngang mọi thứ.
“Một vở kịch thật sự xuất sắc, thiếu gia Mặc. Nhưng hình như… anh đã bắt nhầm vợ của người khác rồi thì phải?”
Dương Hạ Vũ.
Hắn đứng sừng sững ở cửa chính, bộ vest trắng của hắn tương phản hoàn toàn với bóng tối hắc ám tỏa ra từ hắn. Hắn không đi một mình. Bên cạnh hắn, được hắn “ân cần” dìu dắt, chính là mẹ của cô – bà Thẩm!
Cả thế giới của Hoa Thiên Tuyết như sụp đổ.
“Mẹ…” Cô lắp bắp, đôi chân như muốn nhũn ra.
Mẹ cô trông yếu ớt, xanh xao. Căn bệnh hen suyễn của bà luôn là điểm yếu chí mạng, và giờ đây, hắn đang dùng chính điểm yếu đó để uy hiếp cô.
Dương Hạ Vũ nhếch mép cười, một nụ cười của ác quỷ. Hắn ghé sát vào tai mẹ cô, thì thầm điều gì đó khiến bà run lên bần bật.
“Hoa Thiên Tuyết,” hắn gằn từng tiếng, “Em diễn vai ‘vợ người khác’ có vui không? Em bỏ chồng, bỏ nhà đi theo trai, có nghĩ đến hậu quả của ngày hôm nay không?”
“Không… Hạ Vũ… anh muốn gì?” Cô hoảng loạn.
“Ta muốn gì ư?” Hắn cười lớn. “Ta muốn em phải trả giá. Em đã làm vấy bẩn món đồ chơi của ta. Em đã dám tự ý rời đi. Giờ là lúc em phải nhận hình phạt.”
Hắn búng tay.
Từ phía sau, Đỗ Phương, một trong hai con chó săn của hắn, bước ra. Trên tay hắn là một vật khiến Hoa Thiên Tuyết kinh tởm đến buồn nôn. Một cây dương vật giả bằng silicon màu hồng, to lớn và thô kệch.
Hoa Thiên Tuyết lạnh toát sống lưng. Hắn… hắn định làm gì?
“Em đang mang thai con của tôi.” Dương Hạ Vũ bước tới, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nên tôi không thể ‘chơi’ em ngay lúc này. Nhưng mà… hình phạt thì vẫn phải có.”
Hắn liếc mắt về phía mẹ cô, nụ cười trở nên tàn độc đến cực điểm.
“Em không làm được, thì mẹ em… sẽ làm thay em.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận