Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hình Phạt Của Quỷ
Tiếng nói của Dương Hạ Vũ như một nhát búa tạ nện thẳng vào đỉnh đầu Hoa Thiên Tuyết. Không… Hắn không thể… Hắn không thể tàn nhẫn đến mức đó!
“Không! Dương Hạ Vũ! Anh dừng lại ngay!” Cô gào lên, cố gắng lao về phía mẹ mình, nhưng cánh tay sắt đá của hắn đã siết chặt lấy eo cô, kéo cô ngã vào lồng ngực hắn.
“Cầu xin tôi đi.” Hắn thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô. “Nói rằng em sai rồi. Nói rằng em vĩnh viễn là con đĩ của tôi.”
“Xin anh… van anh… tha cho mẹ tôi…” Nước mắt cô lã chã rơi. Cô vùng vẫy trong vô vọng. “Tôi sai rồi… Tôi là chó, là đĩ của anh… Xin anh…”
“Ngoan lắm.”
Hắn cười mãn nguyện, rồi đột ngột giật tóc cô ra sau, ép cô ngửa mặt lên. Hắn cúi xuống, nghiền nát đôi môi cô bằng một nụ hôn cuồng bạo và sỉ nhục. Hắn không hôn, hắn đang cắn xé. Lưỡi hắn thô bạo xộc thẳng vào khoang miệng cô, càn quét, mút mát một cách dâm đãng, ép cô phải nuốt lấy vị tanh nồng của máu và nước bọt của hắn. Hắn cắn môi cô đến bật máu, như muốn đánh dấu chủ quyền lên con vật cưng phản chủ.
Trong khi đó, ở bên kia phòng, cơn ác mộng của cô đã bắt đầu.
Đỗ Phương, với nụ cười dâm tà trên môi, đã xô ngã mẹ cô xuống chiếc ghế sofa.
“Không… Đừng mà…” Bà Thẩm yếu ớt kháng cự, khuôn mặt già nua tái mét vì sợ hãi.
“Bà già, la cái gì?” Đỗ Phương gằn giọng. Hắn đè bà xuống, một tay ghì chặt hai cổ tay gầy guộc của bà lên trên đầu. Tay kia của hắn cầm lấy cái thứ đồ chơi ghê tởm kia, chậm rãi lướt qua lướt lại trên gò má nhăn nheo của bà.
“Dừng lại! Đồ súc sinh! Bỏ mẹ tao ra!” Hoa Thiên Tuyết điên cuồng cắn vào vai Dương Hạ Vũ, nhưng hắn chỉ siết chặt cô hơn.
“Cứ xem đi.” Hắn ép cô phải chứng kiến. “Xem mẹ của em ‘phục vụ’ bạn của tôi như thế nào.”
Đỗ Phương cười ha hả. Hắn không dừng lại ở đó. Hắn cúi xuống, bắt đầu “cuồng sát nụ hôn” lên chiếc cổ già nua của bà. Hắn mút, hắn liếm, tạo ra những âm thanh “chùn chụt” ghê tởm. Hắn thậm chí còn dùng cái dương vật giả kia để cọ xát bên ngoài lớp quần áo của bà, ngay giữa hai chân.
“Hạ Vũ… tôi giết anh…” Thiên Tuyết gào lên trong tuyệt vọng. Cô không thể nhìn được nữa. Cô nhắm chặt mắt lại.
“Mở mắt ra!” Hắn quát, vả vào mặt cô một cái. “Mở mắt ra mà nhìn! Đây là cái giá cho sự phản bội!”
Và rồi, điều tồi tệ nhất đã xảy ra.
“Khụ… khụ… khò… khè…”
Bà Thẩm bắt đầu co giật. Cơn hen suyễn đột ngột ập tới do kích động tột độ. Mặt bà tím tái, hai mắt trợn ngược, miệng há ra cố gắng hớp từng ngụm không khí nhưng không thể.
Đỗ Phương cũng hoảng sợ, vội vã buông bà ra.
“Mẹ! Mẹ ơi!” Hoa Thiên Tuyết như hóa điên. “THUỐC! THUỐC CỦA BÀ ĐÂU!”
Cô biết mẹ mình sẽ chết nếu không có thuốc.
Dương Hạ Vũ lúc này mới buông cô ra. Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng có thoáng chút bối rối. Hắn không muốn bà già này chết. Ít nhất là chưa phải bây giờ.
Hắn hất mặt về phía Đỗ Phương: “Mang bà ta đi. Đưa đến bệnh viện.”
Đỗ Phương lập tức hiểu ý, bế xốc bà Thẩm lên, chạy ra ngoài.
“Mẹ!” Thiên Tuyết định chạy theo, nhưng Dương Hạ Vũ đã chặn cô lại, cánh tay hắn như một gọng kìm bằng thép.
“Anh… anh thả tôi ra…” Cô đấm vào ngực hắn, nhưng chỉ như gãi ngứa.
Hắn nhìn cô, ánh mắt tối sầm. “Mẹ em sẽ không sao. Nhưng em… hình phạt của em bây giờ mới thực sự bắt đầu.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận