Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mồi Nhử Và Bầy Lang Sói
Trong căn biệt thự xa lạ của Lý gia, màn đêm đặc quánh như nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lấy Lưu Hạnh Trang. Cô ta quỳ rạp dưới sàn, túm lấy vạt váy của Bạch Nhu, tiếng khóc đã khản đặc, chỉ còn lại những âm thanh nức nở đứt quãng.
“Chị Nhu… van xin chị… cứu tôi với…” Hạnh Trang ngẩng khuôn mặt đẫm lệ, lớp trang điểm đắt tiền đã nhòe nhoẹt, trông cô ta thảm hại như một con búp bê rách nát. “Tên điên đó… Lý Mẫn Hào… hắn cứ nói tôi là Hoa Thiên Tuyết… hắn… hắn sẽ giết tôi mất…”
Bạch Nhu vội đỡ cô ta dậy, ánh mắt ngập tràn thương cảm nhưng cũng đầy bất lực. Chị ta nhìn về phía cánh cửa gỗ sồi đóng kín, nơi thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng gầm gừ man dại của Mẫn Hào. “Hạnh Trang, em bình tĩnh lại.” Chị ta thì thầm, sợ hãi. “Không phải chị không muốn giúp, mà là không thể. Cả chị cũng chỉ là con chim bị nhốt trong lồng. Em thấy đó, Mẫn Hào bây giờ… hắn không còn là người nữa rồi. Chúng ta chọc giận hắn, cả hai đều sẽ chết.”
Nỗi tuyệt vọng cuối cùng của Hạnh Trang vỡ tan. Cô ta biết, mình đã bị ném vào một cái hố không đáy, và không ai có thể cứu cô ta.
Trong khi đó, tại bệnh viện, không khí cũng căng như dây đàn.
Lưu Ngọc Thái đấm mạnh vào bức tường hành lang, tiếng “rầm” vang lên khô khốc. “Mẹ kiếp! Con khốn Hoa Thiên Tuyết! Chắc chắn là nó!” Hắn gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú săn. “Thằng Vũ vì nó mà suýt chết, giờ lại đến chị tao mất tích! Nó đúng là con sao chổi!”
Đỗ Phương đứng bên cạnh, châm một điếu thuốc, rít một hơi dài rồi nhả khói. “Tao cũng nghĩ vậy.” Hắn lạnh lùng. “Simon Trần, thằng gay lọ cuối cùng gặp chị mày, cũng bốc hơi. Mọi dấu vết đều bị xóa sạch. Con điếm này không đơn giản. Mày yên tâm, đợi thằng Vũ tỉnh, tao với mày sẽ đích thân ‘hỏi chuyện’ nó. Tao sẽ bắt nó trả đủ cả vốn lẫn lãi.”
Cả hai nhìn về phía phòng bệnh của Thiên Tuyết, nơi hai gã vệ sĩ to con đang đứng gác. Ánh mắt chúng như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Chính lúc đó, trong phòng bệnh, chiếc điện thoại của Thiên Tuyết đột ngột rung lên. Một số lạ. Cô cau mày, mệt mỏi bắt máy.
“Alo?”
“Thiên Tuyết, là anh, Simon đây.” Giọng nói của gã đàn ông vang lên, ngọt ngào một cách giả tạo. “Em… em ổn chứ? Anh nghe nói… Hạ Vũ…”
“Tôi không sao.” Cô ngắt lời, giọng lạnh như băng.
“Vậy thì tốt.” Simon dường như không nhận ra sự xa cách, hoặc cố tình lờ đi. “Anh lo cho em quá. À, anh còn nghe một tin động trời… Mẹ em, bà Thẩm ấy… hình như bà bị người ta ‘hành hung’ ngay tại buổi tiệc. Em có biết chuyện đó không?”
Trái tim Thiên Tuyết thắt lại. Gã này! Hắn đang thăm dò.
“Chuyện riêng của tôi, không liên quan đến anh.” Cô gằn giọng, sự mệt mỏi bị cơn thịnh nộ thay thế. “Anh có ý đồ gì thì nói thẳng ra, đừng vòng vo. Tôi mệt lắm rồi.”
“Thiên Tuyết, em hiểu lầm anh rồi…”
“Làm ơn.” Cô hét lên, nước mắt chực trào. “Làm ơn để cho tôi yên! Tất cả các người… cút hết đi cho tôi!”
Cô dập máy, ném chiếc điện thoại vào tường.
Cách đó không xa, trong một quán cà phê sang trọng, Simon Trần mỉm cười, tắt điện thoại. Hắn nhấp một ngụm espresso, nhìn gã đàn ông ngồi đối diện.
Mặc Nghiêm.
“Sao rồi?” Nghiêm hỏi, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Cô ta sụp đổ rồi.” Simon nhún vai. “Bị dồn vào chân tường. Đúng như kế hoạch của anh.”
“Tốt.” Mặc Nghiêm mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Con mồi khi hoảng loạn sẽ dễ dàng sa bẫy hơn.”
Simon ngả người ra ghế. “Tôi đã khơi mào cho cô ta nghi ngờ mọi thứ, kể cả thằng Vũ. Nhưng Nghiêm à, tôi muốn biết, phần của tôi là gì? Tôi giúp anh hạ bệ Dương gia, tôi được gì?”
Mặc Nghiêm nhìn xoáy vào mắt Simon. “Anh muốn gì, Simon? Tiền? Hay… thứ khác?”
Simon cười, liếm nhẹ vành môi. “Tiền thì tôi không thiếu. Nhưng thân thể của Dương Hạ Vũ… tôi nghe nói nó là một tuyệt tác. Anh biết đấy, tôi là người yêu cái đẹp.”
Mặc Nghiêm bật cười. “Anh thật thú vị. Được thôi. Khi hắn sụp đổ, tâm hồn của hắn là của tôi, còn cái xác… anh cứ tự nhiên ‘thưởng thức’.”
Hai con quỷ bắt tay nhau, một thỏa thuận bằng máu và nhục dục được ký kết.
“Vậy,” Simon hỏi. “Bước tiếp theo? Mồi nhử tiếp theo?”
“Cha mẹ Hoa Thiên Tuyết.” Mặc Nghiêm lạnh lùng đáp. “Làm cho sạch sẽ.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận