Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tỉnh Giấc Từ Địa Ngục
Tại sân bay quốc tế, Mặc Nghiêm đứng tựa vào chiếc Maybach, dáng vẻ lười biếng nhưng ánh mắt sắc như dao. Hắn đang đợi Tố An, con tốt thí ngây thơ mà hắn đã dày công sắp đặt.
“Nghiêm!” Một giọng nói lanh lảnh vang lên. Tố An lao ra khỏi cửa an ninh, nhào thẳng vào lòng Mặc Nghiêm như một con cún con. “Em nhớ anh chết đi được!”
Hắn ghê tởm đẩy cô ta ra, nhưng vẫn giữ nụ cười hoàn hảo trên môi. “An, bình tĩnh nào. Chỗ đông người.”
“Em mặc kệ!” Tố An bĩu môi. “À, anh Nghiêm, vụ hợp đồng ở Úc, em gặp được Dương Hạ Vũ rồi! Trời ơi, anh ấy đẹp trai dã man! Lạnh lùng, kiêu ngạo, đúng gu của em! Bọn em còn đi chơi riêng với nhau nữa…”
“Dương Hạ Vũ?” Tên của kẻ thù khiến cơ hàm Mặc Nghiêm nghiến lại. Nhưng hắn nhanh chóng che giấu nó.
“Ồ, vậy sao? Em thích hắn à?” Hắn xoa đầu Tố An, giọng dịu dàng như dụ dỗ.
“Vâng! Vâng! Em thích lắm!”
“Vậy thì…” Mặc Nghiêm ghé sát vào tai cô ta, thì thầm. “Hãy giành lấy hắn đi. Hắn đang bị thương, đang yếu đuối nhất. Đây là cơ hội của em đấy, Tố An. Phụ nữ khi tấn công đúng lúc… sẽ chiếm được tất cả. Hắn sẽ là của em, chỉ cần em đủ ‘ngoan’.”
Ánh mắt Tố An sáng rực lên. Cô ta không hề hay biết, mình vừa bị đẩy vào một cuộc chiến mà cô ta chắc chắn sẽ tan xác.
Cùng lúc đó, tại phòng cấp cứu, Dương Hạ Vũ từ từ mở mắt.
Hắn đang ở đâu?
Hắn nhớ mình đã rạch tay. Hắn nhớ máu. Hắn nhớ Thiên Tuyết đã chết.
“Tại sao… tại sao tao vẫn chưa chết?”
Giọng hắn khàn đặc, cổ họng khô rát. Nỗi tức giận vì thất bại trong việc tự sát bùng lên dữ dội. Hắn muốn chết! Hắn muốn đi theo con điếm của hắn!
“Cậu chủ! Cậu tỉnh rồi!” Vú Hai thấy hắn cựa quậy, vội vàng chạy lại.
“Cút!” Hắn gầm lên, dùng hết sức hất bà ta ngã nhào. “Ai cho chúng mày cứu tao? Cút hết!”
Hắn điên cuồng giật phăng dây truyền dịch, máu từ mu bàn tay lập tức ứa ra. Hắn muốn lết xuống giường. Hắn phải tìm cách chết lần nữa.
“Dương Hạ Vũ!”
Một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng nhưng run rẩy, vang lên từ cửa.
Hắn khựng lại.
Hoa Thiên Tuyết.
Cô đứng đó, xanh xao, mệt mỏi, nhưng… đang sống. Cô đang bế một bọc tã lót.
Hạ Vũ sững sờ. Hắn chớp mắt. Lại chớp mắt.
Ảo giác. Chắc chắn là ảo giác trước khi chết.
“Anh… anh đang mơ sao?” Hắn lẩm bẩm.
“Chát!”
Một cái tát trời giáng. Nóng rát. Đau điếng.
Cô tát hắn.
Hắn ngơ ngác đưa tay lên sờ má. “Đau… Vậy là… thật?”
Thiên Tuyết nhìn hắn, đôi mắt cô phức tạp, vừa căm hận, vừa xót xa, vừa… mệt mỏi. Cô không nói gì, chỉ im lặng bước tới, đặt bọc tã lót xuống bên cạnh hắn.
Hắn tò mò nhìn vào.
Một đứa bé. Đỏ hỏn, nhăn nheo, nhưng đang thở.
“Cái… cái gì đây?”
“Con của anh.” Thiên Tuyết nói, giọng không cảm xúc. “Dương Thiên Hải. Nó sinh non, nhưng nó sống.”
Dương Hạ Vũ run rẩy. Hắn đưa ngón tay còn lành lặn, nhẹ nhàng chạm vào gò má bé xíu của đứa trẻ.
Ấm.
Một luồng cảm xúc mãnh liệt, thứ mà hắn chưa bao giờ biết đến, chạy dọc sống lưng hắn.
Đây là… con trai hắn.
Một phần của hắn và cô.
Hắn đã cố tự sát vì nghĩ cô đã chết, nhưng cô còn sống. Và cô còn mang đến cho hắn… một lý do để sống.
Hắn bật cười, rồi bật khóc. Như một thằng điên.
Hoa Thiên Tuyết nhìn hắn, ánh mắt lạnh đi. Hắn vui? Hắn vui vì có con? Hay hắn vui vì cô vẫn còn sống để hắn tiếp tục hành hạ?
“Dương Hạ Vũ,” cô nói, giọng đều đều. “Con tôi còn sống. Đó là điều duy nhất trói buộc tôi. Đừng nghĩ rằng mọi chuyện đã được tha thứ.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận