Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Trừng Phạt
Sự dửng dưng của Hoa Thiên Tuyết đã chọc thủng lớp phòng ngự cuối cùng của Dương Hạ Vũ. Hắn đã quen với việc cô khóc lóc, cô van xin, cô hận thù. Nhưng hắn không thể chịu đựng được sự thờ ơ này.
“Em mệt?” Hắn nghiến răng, lôi cô lại. “Em quen rồi?”
Hắn tát cô.
Cái tát này không phải để cảnh cáo. Nó là để trút giận.
“Em nghĩ em là ai mà dám dùng cái thái độ đó với tôi? Em nghĩ em sinh cho tôi một đứa con là có thể lên mặt dạy đời tôi sao?”
Hắn gầm gừ, đè cô vào tường. “Em nói em quen rồi đúng không? Được! Vậy tôi cho em quen thêm lần nữa!”
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Tố An vẫn đang đứng chết trân ở cửa phòng, ánh mắt vừa hy vọng vừa sợ hãi. Hắn cũng thấy, qua tấm kính cửa, bóng dáng Thiên Tuyết đang đứng đó, nhìn vào.
Hoàn hảo.
Hắn cười gằn, quay lại chỗ Tố An. Hắn túm lấy cô ta.
“Anh… anh Vũ?” Tố An run rẩy.
“Em muốn tôi, đúng không?” Hắn thì thầm, nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào hình bóng Thiên Tuyết bên ngoài.
Và hắn hôn Tố An.
Nụ hôn này không có tình yêu. Nó chỉ có sự phẫn nộ, sự trừng phạt và nhục dục bệnh hoạn. Hắn hôn Tố An, nhưng là để giết chết Thiên Tuyết. Hắn cắn mút môi Tố An một cách thô bạo, bàn tay hư hỏng luồn vào áo cô ta, bóp nát bầu ngực mềm mại.
Tố An rên rỉ, vừa đau đớn vừa kích thích. Nhưng khi cô ta nhìn thấy ánh mắt hắn, cô ta hiểu ra. Hắn không nhìn cô ta. Hắn đang nhìn người phụ nữ bên ngoài cửa sổ.
Cô ta chỉ là một công cụ. Một món đồ chơi để hắn chọc tức người phụ nữ kia.
Trái tim Tố An vỡ nát. Cô ta đẩy mạnh hắn ra, nước mắt lưng tròng. “Các người… các người đều là lũ điên!”
Cô ta ôm mặt chạy đi.
Dương Hạ Vũ đứng một mình, thở hổn hển. Hắn nhìn ra cửa. Thiên Tuyết đã đi rồi. Hắn đã thắng. Hắn đã làm cô tổn thương.
Vậy tại sao… lồng ngực hắn lại trống rỗng và đau đớn đến thế này?
Hoa Thiên Tuyết bước đi như một cái xác không hồn. Cô ngồi sụp xuống một băng ghế đá trong vườn bệnh viện. Hết rồi. Mọi thứ thật sự hết rồi. Tình yêu, hy vọng… tất cả đều là lừa dối. Hắn sẽ không bao giờ thay đổi.
Cô bật khóc, tiếng khóc vỡ òa, không còn kiềm nén.
“Đừng khóc.”
Một chiếc khăn tay dịu dàng chìa ra trước mặt cô.
Mặc Nghiêm.
Anh ta ngồi xuống bên cạnh cô, yên lặng, không vội vã.
“Anh… sao anh lại ở đây?” Cô nức nở.
“Tôi đến thăm em.” Anh ta nói. “Tôi xin lỗi… vì buổi tiệc hôm đó. Tôi đã quá vội vàng.”
“Không phải lỗi của anh…”
“Em biết không, Thiên Tuyết…” Giọng anh ta trầm xuống, nhuốm đầy bi thương. “Nhìn em, tôi lại nhớ đến Yên Nhi.”
Và Mặc Nghiêm bắt đầu kể. Anh ta kể về một tình yêu loạn luân tội lỗi. Anh ta kể về việc Yên Nhi yêu Dương Hạ Vũ điên cuồng. Anh ta kể về việc đã cố gắng ngăn cản.
Và anh ta “thú nhận”.
“Ngày hôm đó… tôi thấy con bé chạy theo hắn.” Anh ta nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài. “Tôi đã không làm chủ được tay lái… Tôi đã… tông vào con bé.”
“Trời ơi…” Thiên Tuyết bàng hoàng.
“Tôi đã cố cứu nó.” Mặc Nghiêm nói tiếp, giọng đầy thống khổ. “Nhưng tôi thất bại. Tôi đã giết chết người tôi yêu nhất. Tôi hiểu cảm giác của em. Tôi hiểu cảm giác yêu một kẻ không ra gì, yêu đến mức muốn hủy hoại cả thế giới.”
Hoa Thiên Tuyết nhìn anh ta. Lần đầu tiên, cô thấy có người hiểu mình. Sự tàn độc của Hạ Vũ. Sự tuyệt vọng của cô.
Anh ta hiểu tất cả.
Cô không hề hay biết, Mặc Nghiêm đã cố tình bỏ qua chi tiết quan trọng nhất: hắn đã tự tay tiêm ống tiêm không khí để giết chết Yên Nhi trong bệnh viện.
Câu chuyện của hắn là một kiệt tác dối trá, được xây dựng hoàn hảo để chiếm lấy lòng tin của cô.
Và nó đã thành công.
Cô ngả đầu vào vai anh ta, tìm kiếm một chút an ủi.
“HOA THIÊN TUYẾT!”
Giọng gầm của Dương Hạ Vũ vang lên sau lưng họ. Hắn đã đứng đó, chứng kiến tất cả.
Hắn thấy cô. Ngả vào lòng một thằng đàn ông khác.
Hắn thấy cô. Đang tìm kiếm sự an ủi… từ kẻ thù của hắn.
Cơn ghen tuông bùng nổ.
Hắn lao tới, tóm lấy tóc cô, lôi cô đứng dậy.
“Con điếm! Tao vừa rời mắt một chút là mày lại đi tìm trai sao? Mày ngứa ngáy đến thế à?”
Hắn vung tay, định tát cô một lần nữa. Nhưng Mặc Nghiêm đã giữ tay hắn lại.
“Dương thiếu gia.” Nghiêm mỉm cười. “Đánh phụ nữ… không phải là hành vi của một quý ông.”
“Mày!”
Hạ Vũ buông Thiên Tuyết ra, lao vào Mặc Nghiêm. Nhưng Mặc Nghiêm đã lùi lại, bình thản phủi áo. Hắn quay sang Thiên Tuyết, ánh mắt đầy ẩn ý: “Em thấy đó. Hắn chỉ là một con thú.”
Nói rồi, anh ta quay lưng bỏ đi.
Để lại Dương Hạ Vũ, đang run rẩy vì tức giận. Và Hoa Thiên Tuyết, đang run rẩy vì… sợ hãi. Hắn tóm lấy tay cô, lôi cô xềnh xệch trở về phòng.
“Hôm nay… tao sẽ ‘dạy’ lại mày… thế nào là ‘biết điều’!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận