Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Của Kẻ Điên Và Nụ Hôn Của Kẻ Tuyệt Vọng
Hoa Thiên Tuyết ngồi chết trân trên băng ghế đá lạnh cóng, không khí của bệnh viện đặc quánh mùi thuốc sát trùng và nỗi bi ai. Cô vừa chạy trốn khỏi căn phòng nơi Dương Hạ Vũ, gã đàn ông của cô, kẻ vừa suýt chết vì cô, lại thản nhiên hôn một con đàn bà khác. Hắn hôn ả ta, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cô, một nụ hôn trừng phạt, một màn kịch dâm đãng chỉ để chứng tỏ quyền lực.
Lồng ngực cô trống rỗng. Không còn nước mắt để khóc. Cô đã quen rồi. Bốn năm bị hắn chà đạp, vùi dập, biến thành một con điếm không công, một cái máy xả dục, cô đã quen rồi.
“Yêu một kẻ như hắn, em không thấy đau đớn sao?”
Giọng nói trầm ấm, tựa như một liều thuốc phiện xoa dịu, vang lên bên tai. Mặc Nghiêm. Anh ta ngồi xuống bên cạnh cô từ lúc nào, khoác lên vai cô chiếc áo bành tô đắt tiền. Hơi ấm từ anh ta, trớ trêu thay, lại là thứ duy nhất cô cảm nhận được lúc này.
“Anh…” Cô nức nở, không thể kiềm chế được nữa.
“Đừng khóc.” Anh ta nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt vừa lăn xuống gò má xanh xao của cô. “Nhìn em, tôi lại nhớ đến Yên Nhi.”
“Yên Nhi?”
“Em gái tôi.” Mặc Nghiêm ngước nhìn bầu trời đêm vô định, đôi mắt anh ta phủ một lớp sương mờ của bi kịch. “Con bé cũng từng yêu Dương Hạ Vũ. Yêu đến điên cuồng, yêu đến mù quáng, y hệt như em vậy.”
Anh ta bắt đầu kể. Một câu chuyện về tình yêu loạn luân tội lỗi, về một người anh trai yêu chính em gái mình. Anh ta kể về việc Yên Nhi đã bị sự giả tạo, cái mã ngoài hào nhoáng của Dương Hạ Vũ mê hoặc. Anh ta kể về việc mình đã cố gắng ngăn cản trong vô vọng.
“Và rồi…” Giọng Mặc Nghiêm vỡ ra, đầy thống khổ. “Ngày hôm đó, con bé lại chạy theo hắn. Tôi lái xe đuổi theo, tôi chỉ muốn kéo nó lại…” Anh ta nhắm mắt, một giọt nước mắt đàn ông hiếm hoi lăn dài. “Tôi… tôi đã không làm chủ được tay lái… Tôi đã tông vào con bé.”
Hoa Thiên Tuyết sững sờ, đưa tay che miệng. “Trời ơi… không…”
“Tôi đã cố cứu nó.” Anh ta gục đầu, bờ vai rộng run rẩy. “Tôi đã đưa nó đến bệnh viện, tôi đã cầu xin bác sĩ… nhưng tôi thất bại. Chính tay tôi… đã giết chết người con gái tôi yêu nhất. Tất cả… tất cả là tại thằng khốn Dương Hạ Vũ! Nếu không có hắn, Yên Nhi đã không chết!”
Hoa Thiên Tuyết nhìn anh ta, và lần đầu tiên trong đời, cô thấy có một người hiểu mình. Cô thấy hình ảnh của mình trong Yên Nhi. Một kẻ ngu ngốc, si tình, bị Dương Hạ Vũ hủy hoại. Nỗi căm hận của anh ta cũng là nỗi căm hận của cô. Sự đau đớn của anh ta cũng là sự đau đớn của cô.
Cô không hề hay biết, kẻ đang diễn vở kịch bi thương trước mặt mình, đã cố tình bỏ qua chi tiết quan trọng nhất: chính hắn đã rút ống thở và tiêm một ống tiêm đầy không khí vào tĩnh mạch em gái mình, kết liễu con bé ngay trên giường bệnh. [1501, 998-999]
“Mặc Nghiêm…” Cô run rẩy, đặt tay lên vai anh ta, muốn an ủi.
“HOA THIÊN TUYẾT!”
Một tiếng gầm như sấm rền vang lên.
Dương Hạ Vũ đứng cách đó không xa, khuôn mặt hắn tối sầm lại, vết thương trên tay vừa mới băng bó lại rỉ máu. Hắn đã thấy tất cả. Hắn thấy con điếm của hắn, con vợ mất dạy của hắn, đang ngả ngớn, an ủi một thằng đàn ông khác.
Cơn ghen tuông bệnh hoạn bùng nổ.
Hắn lao tới như một con thú hoang, tóm lấy tóc cô, lôi cô ra khỏi vòng tay Mặc Nghiêm.
“CON ĐĨ! Tao vừa rời mắt một chút là mày lại đi tìm trai sao? Mày ngứa lồn đến thế à?” Hắn gào vào mặt cô, nước bọt văng tung tóe.
Hắn vung tay, một cái tát trời giáng khiến cô ngã nhào xuống đất.
Mặc Nghiêm đứng dậy, bình thản phủi áo. “Dương thiếu gia. Đánh phụ nữ… không phải là hành vi của một quý ông.”
“Mày!” Hạ Vũ buông Thiên Tuyết, lao vào Mặc Nghiêm. Nhưng Mặc Nghiêm chỉ lùi lại một bước, nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. “Em thấy đó, Thiên Tuyết. Hắn chỉ là một con thú. Hắn không xứng với em.”
Nói rồi, anh ta quay lưng, tao nhã rời đi, bỏ lại Dương Hạ Vũ đang run rẩy vì tức giận, và Hoa Thiên Tuyết đang run rẩy vì sợ hãi.
Hắn tóm lấy tay cô, lôi cô xềnh xệch trở về phòng. “Hôm nay… tao sẽ ‘dạy’ lại mày… thế nào là ‘biết điều’!”
________________

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, địa ngục của Lưu Hạnh Trang mới thực sự bắt đầu.
Cô ta bị trói chặt trên giường, bất lực. Lý Mẫn Hào (gã điên) đang ngồi trên người cô ta, ánh mắt hắn đục ngầu, đầy dục vọng. Hắn đang nhìn cô ta, nhưng miệng lại gọi tên kẻ khác.
“Thiên Tuyết… Thiên Tuyết của anh…” Hắn cúi xuống, hôn lên mặt cô ta, lên cổ cô ta. “Em đừng sợ… anh sẽ ‘làm’ em… ‘làm’ em thật sung sướng… để em quên thằng chó Hạ Vũ đi…”
“Không… tôi không phải Thiên Tuyết… buông tôi ra…” Hạnh Trang gào khóc.
“Em còn dám nhắc đến nó!” Hắn gầm lên. “Con đĩ! Mày chỉ có thể là của tao!”
Hắn xé toạc bộ quần áo mỏng manh trên người cô ta. Làn da trắng nõn, mịn màng lộ ra, kích thích con thú trong hắn.
“Thiên Tuyết… em đẹp quá…” Hắn lẩm bẩm, rồi không một chút dạo đầu, không một chút thương xót, hắn thúc mạnh hông.
“Á!”
Một tiếng hét xé cổ họng. Đau. Đau như bị xé làm đôi. Nơi trinh nguyên của cô ta, thứ cô ta giữ gìn bấy lâu, đã bị hắn thô bạo xâm chiếm. Hắn khô khốc, cứng rắn, đâm vào nơi chật hẹp của cô ta như một mũi khoan sắt nung đỏ.
“Đau… buông ra…” Cô ta cào cấu vào lưng hắn, nhưng vô ích.
“Im đi!” Hắn tát cô ta. “Rên rỉ cho tao nghe! Nói em yêu tao! Nói em muốn cái lồn của em bị con cặc của tao đụ nát!”
Hắn bắt đầu thúc. Từng cú thúc mạnh bạo, dã man, không một chút kỹ thuật, chỉ có sự điên cuồng trút giận. Hắn nện vào người cô ta, hông hắn giã xuống không ngừng nghỉ, khiến chiếc giường kêu cọt kẹt theo từng nhịp đụ. Hắn vừa thúc vừa chửi:
“Mày dám yêu nó… con đĩ… tao đụ chết mày… tao đụ cho mày mang thai con của tao… để xem thằng Vũ nó còn muốn mày không…”
Lưu Hạnh Trang cắn chặt môi đến bật máu. Nỗi nhục nhã còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác. Bị cưỡng hiếp bởi một thằng điên, và trong cơn hoan lạc bệnh hoạn của hắn, hắn lại gọi tên kẻ mà cô ta căm ghét nhất.
Cô ta nhắm mắt lại, nước mắt trào ra. Cô ta không còn là mình nữa. Cô ta đã chết rồi. Chết ngay tại đây, dưới thân một con quỷ dâm đãng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận