Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Của Quỷ Dữ
Lưu Hạnh Trang nín thở. Những ngón tay run rẩy của cô ta cuối cùng cũng chạm được vào báng súng lạnh lẽo. Nặng. Nó nặng hơn cô ta tưởng.
Cô ta kéo nó ra, giấu vội vào dưới gối. Trái tim cô ta như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ta sẽ giết hắn. Cô ta sẽ bắn nát sọ thằng điên này rồi tự sát.
“Em… làm gì đó?”
Giọng nói ngái ngủ của Lý Mẫn Hào (gã “Hào”) vang lên. Hắn đã tỉnh. Hắn đang nhìn cô ta, ánh mắt ngây thơ, không một chút phòng bị.
Hạnh Trang giật nảy mình.
“Em… em đói.” Cô ta lắp bắp, vội vàng che giấu. “Em đói quá… Hào… anh lấy gì cho em ăn được không?”
“Được. Được.” Gã “Hào” tội nghiệp gật đầu lia lịa. “Em chờ anh nhé, Thiên Tuyết.” Hắn vội vã đứng dậy, loạng choạng đi ra ngoài lấy thức ăn.
Đây rồi. Cơ hội của cô ta.
Ngay khi hắn vừa quay lưng, Hạnh Trang rút khẩu súng ra. “Mày đứng lại, thằng khốn!”
Mẫn Hào quay lại, sững sờ. “Thiên Tuyết… em…?”
“Tao không phải Thiên Tuyết! Tao là Lưu Hạnh Trang! Mày nhìn kỹ đi!” Cô ta gào lên, tay run bần bật chĩa súng vào hắn.
“Không…” Hắn bắt đầu hoảng loạn, ôm đầu. “Không… mày nói dối… Kiệt ơi… nó… nó…”
Và rồi, hắn ngẩng lên. Ánh mắt ngây thơ biến mất. Gã “Tuấn Kiệt” đã trở lại.
Hắn cười. Một nụ cười man rợ.
“Mày nghĩ… mày cầm cái đó mà dọa được tao?” Hắn bước tới.
“Đứng yên! Tao bắn!” Hạnh Trang hét lên.
“Bắn đi.” Hắn thách thức. “Bắn đi, con đĩ. Xem mày có dám không.”
Hắn lao tới.
Hạnh Trang nhắm mắt, bóp cò.
“ĐOÀNG!”
Tiếng súng nổ chói tai.
Nhưng khi cô ta mở mắt ra, hắn vẫn đứng đó. Viên đạn chỉ sượt qua vai hắn, máu bắt đầu ứa ra. Vết thương chỉ càng làm con thú trong hắn thêm điên loạn.
“Mày… dám… bắn… tao?”
Hắn tát một cú trời giáng, khẩu súng văng ra xa. Hắn đè cô ta xuống giường, gầm gừ như một con thú bị thương. “Mày muốn chơi trò bạo lực? Được! Tao cho mày chơi!”
Hắn lôi cô ta vào phòng tắm, ném cô ta vào bồn. Hắn xé toạc quần áo cô ta.
“Tao sẽ cho mày thấy… hậu quả của việc không ngoan.”
Hắn không cưỡng hiếp cô ta.
Hắn làm một việc còn tồi tệ hơn.
Hắn lấy con dao gọt hoa quả. Hắn nhìn xuống bắp chân trắng nõn của cô ta, nơi vẫn còn vết xích hằn đỏ.
“Mày đói, đúng không?” Hắn cười, ánh mắt hắn ánh lên vẻ điên cuồng thuần túy. “Tao… sẽ cho mày ăn… món ngon nhất.”
“Không… không… Mẫn Hào… xin cậu…”
“Roẹt.”
Tiếng dao sắc lẹm cắt vào da thịt.
“AAAAAAAAAAAAAA!”
Hạnh Trang gào lên, một tiếng hét không còn là của con người. Máu phún ra, nhuộm đỏ cả bồn tắm. Hắn đã… hắn đã róc một miếng thịt… ngay trên bắp chân cô ta. [1573, 1575]
Cô ta ngất đi vì đau đớn.
Khi Hạnh Trang tỉnh lại, cô ta thấy mình nằm trên giường. Vết thương ở chân đã được băng bó cẩu thả.
Và hắn.
Lý Mẫn Hào. Gã “Hào” ngây thơ. Hắn đang ngồi bên cạnh, mỉm cười.
Trên tay hắn là một chiếc đĩa. Và trên chiếc đĩa… là một miếng thịt nướng cháy xém.
“Em tỉnh rồi à?” Hắn vui vẻ. “Em ngã trong nhà tắm, bị thương nặng lắm.” Hắn đưa miếng thịt lên miệng, nhai ngấu nghiến. “Ngon lắm. Thịt… này tươi thật.”
Hạnh Trang nhìn hắn. Rồi cô ta nhìn xuống chân mình. Rồi cô ta nhìn lại miếng thịt hắn đang ăn.
“Ọe…” Cô ta nôn thốc nôn tháo.
Hắn… hắn đã ăn thịt cô ta.
Và hắn thậm chí còn không biết mình vừa làm gì.
Nỗi kinh hoàng tột độ khiến Hạnh Trang ngất đi một lần nữa.
________________

Trong khi Hạnh Trang đang sống trong địa ngục, thì tại văn phòng của Dương Hạ Vũ, một địa ngục khác đang được sắp đặt.
“Mày nói cái gì?” Hạ Vũ gằn giọng với Simon Trần, người đang ung dung ngồi đối diện hắn.
“Tôi nói,” Simon mỉm cười, “Trương Quốc Hòa, thằng bạn tốt của vợ cậu, nó chưa chết. [1601, 798] Và nó vừa liên lạc với tôi. Nó nói cậu đã chiếm đoạt toàn bộ tài sản của con bé Bảo Trân. Nó muốn tôi giúp nó… cướp lại cả Thiên Tuyết và Bảo Trân.”
“Thằng chó!” Hạ Vũ đập bàn.
“Bình tĩnh, tình yêu.” Simon nháy mắt. “Tôi đến đây là để ‘bán’ tin tức cho cậu. Và cái giá… cậu biết rồi đấy.”
Simon đứng dậy, bước vòng qua bàn, đặt tay lên vai Hạ Vũ. “Tối nay, tại khách sạn The Rex. Phòng 1201.” Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai Hạ Vũ. “Hãy cho tôi ‘thưởng thức’ anh. Chỉ một đêm thôi. Đổi lại, tôi sẽ cho anh toàn bộ kế hoạch của thằng Quốc Hòa, và cả… Mặc Nghiêm.”
Hạ Vũ siết chặt nắm đấm. Hắn đang bị một thằng gay tống tình. Nhục nhã.
Nhưng… để bắt hết lũ chuột này, hắn phải chấp nhận.
“Được.” Hắn gằn giọng. “Nhưng chỉ một đêm. Và mày phải đảm bảo… tao có được mọi thứ.”
“Tất nhiên rồi, tình yêu.” Simon cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận