Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Dạo Đầu Của Sự Phản Bội
Văn phòng của Dương Hạ Vũ tối om, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ màn hình máy tính. Hắn, Đỗ Phương, và Lưu Ngọc Thái đang tụ tập.
“Chị tao, con Hạnh Trang, vừa xuất hiện.” Ngọc Thái đập bàn. “Nó bị thằng điên Lý Mẫn Hào xích cổ đi dạo như chó! Giữa thanh thiên bạch nhật! Lũ Lý gia đang sỉ nhục Lưu gia!”
“Bình tĩnh.” Hạ Vũ rít thuốc. “Chúng nó đang khiêu khích. Chúng nó muốn con bé Bảo Trân. Chúng nó nghĩ con bé là chìa khóa kho báu.”
“Vậy mình làm gì? Giao con bé cho chúng nó à?”
“Không.” Hạ Vũ nhếch mép, nụ cười tàn độc. “Chúng ta sẽ ‘giao’ cho chúng nó. Nhưng là giao một cái bẫy. Tao sẽ cho chúng nó cơ hội ‘bắt cóc’ con bé.”
Hắn nhìn hai thằng bạn. “Nhưng… kẻ thù thực sự không phải Lý gia.”
“Ý mày là… Mặc Nghiêm?”
“Phải.” Hạ Vũ gật đầu. “Lý gia là con chó điên, nhưng Mặc Nghiêm mới là thằng chăn chó. Hắn đang ngồi xem kịch, chờ chúng ta và Lý gia cắn xé nhau đến chết, rồi hắn sẽ nhảy vào xơi tái cả hai. Một kế hoạch quá hoàn hảo.”
“Vậy…”
“Vậy,” Hạ Vũ dập điếu thuốc. “Chúng ta sẽ giả vờ thua. Giả vờ bị Lý gia đánh cho tơi tả. Để Mặc Nghiêm mất cảnh giác. Rồi tao… sẽ tự tay vặn cổ con cáo già đó.”
Hắn đứng dậy, mệt mỏi. “Tao về với Thiên Tuyết đây.”
Hắn bước vào phòng ngủ, nơi Thiên Tuyết đang ôm Bảo Trân ngủ say. Hắn đã nói dối cô, nói rằng cha mẹ cô đi du lịch Úc. Hắn đã giam lỏng cô, giam lỏng cả đứa con nuôi của cô.
Hắn nhìn cô, một cảm xúc phức tạp dâng lên.
“Hạ Vũ…” Cô cựa mình tỉnh dậy. “Em muốn đi biển.”
Giọng cô mỏng manh, đầy khao khát.
“Được.” Hắn gật đầu, nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.
Hắn tham lam hít lấy mùi hương trên tóc cô. Mùi oải hương quen thuộc. Hắn cần cô. Hơn bao giờ hết. Hắn cần sự mềm mại này, sự ấm áp này, trước khi bước vào cuộc chiến đẫm máu cuối cùng.
Cô vòng tay qua cổ hắn. “Hạ Vũ…”
“Hửm?”
“Em… ‘muốn’ anh.”
Hắn sững sờ. Hoa Thiên Tuyết… đang chủ động?
Cô không nói thêm. Cô dùng hành động.
Bàn tay cô trượt xuống dưới lớp chăn mỏng, tìm đến nơi đang bắt đầu thức giấc của hắn. Hắn cứng ngắc.
Cô kéo khóa quần hắn xuống. Con thú bị giam cầm bật ra, nóng rực. Cô run rẩy, nhưng không lùi bước. Đây là lần đầu tiên cô làm chủ.
Cô cúi đầu.
Mái tóc dài của cô xõa xuống, che đi khuôn mặt đỏ bừng.
Và rồi… hắn cảm nhận được.
Hơi thở nóng ẩm của cô phả lên đỉnh đầu con cặc hắn.
Rồi… bờ môi mềm mại của cô ngậm lấy nó.
“Ư…”
Hắn rên lên, một tiếng rên đứt quãng. Cô ngốc này… cô đang làm gì vậy?
Cô bắt đầu cử động. Vụng về, nhưng đầy cố gắng. Cô mút, cô liếm, cô dùng chiếc lưỡi rụt rè của mình để khám phá con quái vật của hắn.
Dục vọng đánh úp lấy Hạ Vũ. Hắn quên hết mọi mưu mô, mọi hận thù.
“Tuyết…” Hắn nắm lấy tóc cô, kéo cô ra một chút. “Mở miệng.”
Cô ngoan ngoãn.
Hắn thúc hông. Đẩy con cặc của mình vào sâu trong cuống họng cô.
“Ọc…”
Cô ho sặc sụa, nước mắt ứa ra, nhưng hắn không tha. Hắn giữ chặt đầu cô, bắt đầu đụ. Đụ vào miệng cô.
“Bú cho tao! Con đĩ! Bú cạn nó đi!”
Hắn thúc nhanh hơn, mạnh hơn. Hắn muốn trút hết mọi căng thẳng, mọi áp lực vào cái miệng nhỏ bé, ấm nóng này.
“A… a…”
Hắn gầm lên, nắm tóc cô giật ngửa ra. Hắn bắn.
Tinh dịch trắng đục, nóng hổi, bắn đầy vào cổ họng cô, trào ra cả khóe miệng.
Hắn thở dốc, nhìn cô đang ho sặc sụa.
“Nói…” Hắn túm cằm cô, ép cô nhìn hắn. “Em yêu tôi không?”
Cô nuốt xuống thứ dịch lỏng tanh nồng. Nhìn hắn, ánh mắt vô hồn.
“Có.”
“Nói rõ ràng!”
“Em yêu anh.” Cô lặp lại. “Và em muốn có anh.”
Hắn cười. Hài lòng. Hắn lật cô lại. “Tốt. Giờ đến lượt tao ‘ăn’ em.”
Hắn định tiến vào, nhưng…
“Cạch.”
Cánh cửa phòng mở ra.
Simon Trần đứng đó. Hắn đã chứng kiến toàn bộ màn “bắn tinh” vừa rồi.
Ánh mắt hắn dán chặt vào Hạ Vũ, không phải với vẻ ghê tởm, mà là với vẻ… thèm thuồng.
“Dương Hạ Vũ.” Giọng hắn khàn đi. “Chúng ta… cần nói chuyện.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận