Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Chiến Trên Giường Và Gã Khách Không Mời
Dương Hạ Vũ gần như chết cứng khi nghe lời tuyên chiến đầy khiêu khích của Hoa Thiên Tuyết. Cô ta, con mèo nhỏ luôn run rẩy dưới thân hắn, giờ đây dám… cá cược với hắn về chuyện đó? Một ván cược xem ai sẽ là kẻ thất bại, kẻ phải oằn mình “ra” trước?
Hắn bật cười, một tiếng cười khàn đặc, đầy thú tính. “Được. Để xem em ‘gan’ được bao lâu.”
Nhưng Thiên Tuyết đã lật ngược thế cờ. Cô ta không chờ hắn. Cô ta chủ động, đẩy hắn ngã ngửa ra giường. “Vòng này,” cô ta thì thầm, đôi mắt lấp lánh một vẻ ranh mãnh mà hắn chưa từng thấy, “Là của em.”
Cô ta trườn xuống, mái tóc đen mượt xõa tung, cọ vào lồng ngực rắn chắc rồi lướt xuống vùng bụng dưới nhạy cảm của hắn. Hắn rít lên một tiếng khi cô ta lướt qua nơi vết thương chưa lành hẳn, nhưng cô ta không dừng lại. Bàn tay mềm mại của cô ta nắm lấy “thứ đó” của hắn, thứ vũ khí đã từng hủy diệt cô ta bao đêm, giờ đây đang ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay cô.
“Nó… vẫn to như mọi khi nhỉ?” Cô ta buông một lời nhận xét thản nhiên, nhưng ngón tay lại bắt đầu mơn trớn một cách đầy nghệ thuật.
“Hoa Thiên Tuyết… em…” Hắn nghiến răng, cố kiềm chế.
Cô ta không cho hắn nói. Cô ta cúi đầu.
Hơi thở nóng hổi của cô ta phả lên đỉnh đầu nhạy cảm. Hắn giật nảy mình. Rồi… bờ môi mềm mại, ẩm ướt của cô ta ngậm lấy nó.
“Ư…!”
Dương Hạ Vũ cong người. Cảm giác này… con điếm nhỏ này… nó dám!
Cô ta vụng về, nhưng đầy quyết tâm. Cô ta mút, cô ta liếm, chiếc lưỡi rụt rè cố gắng mô phỏng lại những gì hắn đã từng làm với cô. Cái cảm giác vừa chật chội, vừa ướt át, vừa ngây thơ lại vừa dâm đãng đó khiến Hạ Vũ gần như phát điên. Hắn nắm lấy tóc cô, định thúc hông, định giã nát cái cuống họng bé nhỏ đó.
Nhưng hắn nhớ ra ván cược. Hắn phải kìm lại.
“Khốn kiếp…” Hắn rên rỉ, cố gắng đẩy cô ta ra.
“Sao thế?” Cô ta ngẩng lên, khóe miệng còn vương thứ dịch lỏng ái muội, “Chịu thua rồi à?”
“Con đĩ…”
Hắn lật người, đè cô ta xuống. “Giờ đến lượt tao!”
Hắn không hôn. Hắn cắn. Hắn cắn vào cổ cô, vào xương quai xanh, để lại những dấu hôn đỏ bầm, chi chít. Hắn trượt xuống, ngậm lấy đầu vú đã sưng tấy của cô, mút mạnh.
“A… Vũ…” Cô ta ưỡn người, rên rỉ.
“Rên đi!” Hắn gầm gừ. “Rên to lên cho tao nghe!”
Hắn lướt xuống thấp hơn, đến cái rốn nhỏ xinh của cô, rồi đến khu rừng rậm ẩm ướt. Hắn vạch hai cánh môi mọng nước của cô ta ra, để lộ hạt đậu nhỏ đang sưng đỏ vì kích thích.
“Xem nó ướt thế này…” Hắn cười, rồi vùi mặt vào đó.
Hắn dùng lưỡi. Một chiếc lưỡi điêu luyện, tàn bạo. Hắn liếm, hắn mút, hắn xoáy sâu vào bên trong cái hang động chật hẹp, hút cạn từng giọt mật ngọt.
“Á… á… đừng… em… em sắp…” Hoa Thiên Tuyết co giật, hai chân cô ta kẹp chặt lấy đầu hắn.
“Ra đi!” Hắn ra lệnh. “Ra cho tao!”
Cô ta hét lên, cơ thể co rúm lại, toàn bộ chất dâm dịch phun trào, lấp đầy khoang miệng hắn.
Hắn nuốt lấy. Tất cả.
“Ván này… tao thắng.” Hắn nhếch mép, liếm đi vệt dịch còn vương trên môi.
Nhưng khi hắn định xỏ con cặc đã cương cứng đến phát đau của mình vào, để kết thúc ván cược…
Cốc… cốc… cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Mẹ kiếp!” Hạ Vũ gầm lên. Tên chó nào dám phá đám lúc này?
“Dương thiếu?” Giọng nói lanh lảnh của Simon Trần vang lên từ bên ngoài. “Tôi biết cậu ở trong đó. Chúng ta cần nói chuyện.”
Hạ Vũ tức đến nổ phổi. Hắn lồm cồm bò dậy, vơ vội cái áo choàng. Thiên Tuyết cũng vội vàng kéo chăn che đi thân thể trần trụi, khuôn mặt đỏ bừng vì dục vọng bị cắt ngang.
Hắn mở cửa, gằn giọng: “Mẹ nó nhà anh, Simon! Anh có biết…”
Simon ngó vào, nhìn thấy Thiên Tuyết đang ngồi trên giường, chăn quấn quanh người, tóc tai bù xù. Gã nhún vai, nụ cười đầy ẩn ý.
“Xin lỗi đã làm phiền ‘cuộc vui’ của hai vị. Nhưng tôi nghĩ, cậu sẽ muốn nghe chuyện này. Nó liên quan đến Mặc Nghiêm.”
Cái tên Mặc Nghiêm lập tức dập tắt mọi lửa giận của Hạ Vũ. Hắn quay sang Tuyết: “Mặc đồ vào. Anh có việc.”
Thiên Tuyết nhìn theo bóng lưng hắn và Simon, lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành. Ván cược của họ… vẫn chưa kết thúc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận