Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Bẫy Mùi Đàn Ông
Văn phòng riêng của Dương Hạ Vũ tại bệnh viện được cách âm tuyệt đối. Hắn ngồi đối diện Simon Trần, khuôn mặt lạnh như tiền. “Nói đi. Mặc Nghiêm thì sao?”
Simon không vội. Gã tao nhã rót hai ly rượu vang, đẩy một ly về phía Hạ Vũ. “Cứ từ từ. Chuyện này cần chút chất xúc tác.”
Hạ Vũ nheo mắt. Hắn không tin thằng gay lọ này. Nhưng Mặc Nghiêm là một mối họa lớn. Hắn cầm ly rượu, nhấp một ngụm. “Anh có năm phút.”
“Năm phút?” Simon cười. “Quốc Hòa và Minh Thư. Bọn chúng chưa chết. Và chúng nó vừa liên lạc với tôi.”
Hạ Vũ sững người. “Cái gì?”
“Bọn chúng đang lên kế hoạch.” Simon tiếp tục, quan sát biểu hiện của Hạ Vũ. “Chúng nó nói cậu đã chiếm đoạt tài sản của Bảo Trân. Chúng nó muốn tôi giúp… cướp lại Thiên Tuyết.”
“Lũ chuột nhắt!” Hạ Vũ đập bàn. “Địa chỉ! Chúng nó ở đâu?”
“Từ từ…” Simon xua tay. “Đó là phần của tôi. Còn phần của cậu… là Mặc Nghiêm.”
Gã nói, giọng đều đều, về việc Mặc Nghiêm đang âm thầm thâu tóm cổ phần của cả Dương gia và Lý gia, về việc hắn đang giật dây Tố An, về việc hắn chính là kẻ đứng sau mọi chuyện.
Đầu óc Hạ Vũ bắt đầu quay cuồng. Không phải vì thông tin. Mà vì… ly rượu.
“Mẹ kiếp… mày…” Hắn lảo đảo. Căn phòng bắt đầu chao đảo.
“Thuốc ngủ thôi, tình yêu.” Simon mỉm cười, đứng dậy. “Tôi đã nói rồi. Tôi muốn ‘thưởng thức’ anh.”
Hạ Vũ gục xuống bàn, bất tỉnh.
Simon Trần liếm môi. Gã nhìn con mãnh thú đang say ngủ trước mặt, vẻ mặt đầy thèm thuồng. Gã cởi cúc áo sơ mi của Hạ Vũ. Lồng ngực rắn chắc, cơ bụng sáu múi hoàn hảo…
“Một tuyệt tác…” Gã thì thầm. Gã cúi xuống, hít hà mùi hương nam tính trên cổ hắn. Gã… muốn hắn.
Gã bắt đầu cởi quần áo của chính mình. Gã phải nếm thử hắn. Chỉ một lần thôi.
Gã đè lên người Hạ Vũ, chuẩn bị…
Cạch.
Cánh cửa phòng mở ra.
Hoa Thiên Tuyết đứng đó.
Cô đến để đưa cho Hạ Vũ cái ví hắn để quên. Và cảnh tượng trước mắt cô là: Chồng cô, áo phanh ngực, nằm bất tỉnh trên bàn. Và Simon Trần, trần như nhộng, đang đè lên người hắn.
Một màn “cưỡng hiếp” đồng tính nam.
“Trời… trời đất…” Cô lắp bắp, chiếc ví rơi xuống sàn.
“Chết tiệt!” Simon vội vàng lùi lại, vơ vội quần áo. “Thiên Tuyết! Không phải như em nghĩ!”
Cùng lúc đó, Dương Hạ Vũ cũng lờ mờ tỉnh dậy. Cơn thuốc chưa tan hẳn, nhưng tiếng hét của Thiên Tuyết đã kéo hắn về. Hắn thấy gì? Hắn thấy mình bán khỏa thân. Simon Trần trần truồng. Và Thiên Tuyết… đang nhìn hắn với ánh mắt kinh tởm.
“Simon! Thằng chó! Mày đã làm gì tao?” Hắn gầm lên, vung nắm đấm. Hắn có đau ở “phía sau” không? Hắn không dám chắc. Cảm giác nhục nhã tột độ bùng lên. Hắn bị một thằng đực rựa đè!
“Dừng lại!” Thiên Tuyết hét lên. “Hai người… thật ghê tởm!”
“Không! Tuyết! Nghe anh!” Hạ Vũ hoảng loạn.
“Tôi yêu cậu ấy!” Simon đột nhiên gào lên, quyết định chơi con bài cuối cùng. “Phải! Tôi là gay! Tôi yêu Dương Hạ Vũ! Tôi đã muốn cậu ấy từ lâu rồi! Nhưng tôi thề… tôi chưa kịp làm gì cả! Cậu ấy vẫn còn ‘nguyên vẹn’!”
Hạ Vũ khựng lại. Thiên Tuyết cũng sững sờ.
“Tôi… tôi chỉ muốn ngắm cậu ấy thôi…” Simon diễn vai bi lụy. “Thuốc ngủ chỉ là để… tôi có cơ hội. Nhưng cô đã đến.”
Không khí im lặng đến đáng sợ.
“Hạ Vũ…” Thiên Tuyết nhìn hắn. “Anh… anh…” Cô không biết phải nói gì. Chồng cô suýt bị một thằng đàn ông “đụ”?
“Em tin anh.” Cô đột ngột nói, giọng chắc nịch.
Hạ Vũ ngạc nhiên.
“Em tin anh không phải loại người đó.” Cô nhìn Simon. “Biến đi. Trước khi tôi gọi bảo vệ. Và nói cho Mặc Nghiêm biết… trò của các người, kết thúc rồi.”
Simon sững sờ. Con đàn bà này… nó thông minh hơn hắn tưởng.
Hắn lẳng lặng mặc đồ rồi chuồn lẹ.
Hạ Vũ nhìn Thiên Tuyết, lòng ngập tràn cảm xúc hỗn độn. Cô… đã tin hắn.
“Tuyết…”
“Đừng nói gì cả.” Cô quay lưng. “Tôi về phòng. Anh… đi tắm đi. Ghê chết đi được.”
Hắn nhìn theo bóng lưng cô. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy… biết ơn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận