Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mồi Câu Ngọt Ngào Và Nụ Hôn Trẻ Thơ
Mặc Nghiêm siết chặt ly rượu trong tay. Kế hoạch của hắn đã thất bại một nửa. Simon Trần, con tốt vô dụng, không chỉ không hạ nhục được Hạ Vũ, mà còn bị đuổi đi như một con chó.
“Tố An.” Hắn gọi.
Tố An, người đã khóc sưng mắt sau khi bị Hạ Vũ đuổi đi, vội vàng chạy lại. “Anh Nghiêm?”
Mặc Nghiêm kéo cô ta vào lòng, vuốt ve mái tóc cô ta. “Đừng khóc. Hắn đuổi em… là vì hắn sợ.”
“Sợ?”
“Phải. Hắn sợ em.” Mặc Nghiêm bắt đầu gieo rắc chất độc vào đầu cô ta. “Hắn sợ sự trong trắng của em. Hắn sợ tình yêu thuần khiết của em. Hắn đã bị con điếm Hoa Thiên Tuyết kia bỏ bùa rồi. Con đàn bà đó dùng đứa bé để trói buộc hắn. Hắn đang khao khát được giải thoát, Tố An à.”
“Vậy… vậy em phải làm sao?” Tố An ngây thơ hỏi.
“Giành lấy hắn.” Mặc Nghiêm thì thầm, giọng nói đầy ma lực. “Hãy cho hắn thấy em khác biệt. Em không như con điếm kia. Hãy tấn công khi hắn yếu đuối nhất. Đàn ông ai cũng thích ‘của lạ’, nhất là khi đang chán ngán ‘cơm nhà’. Em hiểu ý tôi chứ?”
Tố An gật đầu, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Cô ta sẽ giành lại Dương Hạ Vũ.
Trong khi đó, tại phòng bệnh, Dương Hạ Vũ đang phải đối mặt với một cơn thịnh nộ khác.
“Em muốn đi biển! Ngay! Bây! Giờ!” Hoa Thiên Tuyết đang đứng chống nạnh, mặt hằm hằm.
“Em có bị điên không?” Hạ Vũ day trán. “Trời tối rồi! Vết thương của anh còn chưa lành! Em đi ra biển cho muỗi nó ‘hiến máu’ à?”
“Em không biết! Anh hứa rồi! Anh là đồ nói dối! Đồ phản bội! Anh chỉ biết đi ‘chơi gay’ thôi!”
“Cái gì?” Hắn gầm lên. “Em nói em tin anh cơ mà?”
“Em tin anh không phải gay, nhưng em không tin anh không ‘thử’!”
Hắn tức đến hộc máu. Con đàn bà này!
Reng… reng…
Điện thoại bàn reo lên. Hắn bực bội nhấc máy. “Ai?”
Là Dương Tính.
“Cha? Có chuyện gì?”
Giọng ông Dương ở đầu dây bên kia có vẻ… khó tả. “Vũ à… con… con lên đây ngay. Mang cả cái Tuyết lên nữa. Hai đứa cháu nội… chúng nó…”
Tim Hạ Vũ thót lại. “Bọn nó làm sao?”
“Chúng nó… ừm… Bảo Trân nó vừa ‘cưỡng hôn’ thằng Thiên Hải.”
“…”
Hạ Vũ cúp máy, quay sang nhìn Thiên Tuyết, người cũng đang nghe lỏm được. Cả hai nhìn nhau.
Rồi…
“PHỤT… HAHAHAHAHA!”
Thiên Tuyết cười bò ra giường. “Trời ơi! Con bé Trân… bạo thật! Giống y hệt… ai đó!”
Hạ Vũ sầm mặt. “Giống ai?”
“Giống anh chứ ai!” Cô chọc. “Cha nào con nấy! À không… ‘cha dượng’ nào con nuôi nấy! Mới tí tuổi đã biết đè con trai nhà lành ra hôn rồi!”
Hắn lườm cô. “Con bé đó hư hỏng! Phải dạy lại! Dám hôn con trai tao!”
Hắn đang ghen tị thay cho con trai mình. Cảnh tượng thật sự dở khóc dở cười. Cơn giận lúc nãy của cả hai bay biến. Giữa họ, dù vẫn còn đầy rẫy hận thù, nhưng sợi dây liên kết mang tên “con cái” đã khiến mọi thứ trở nên… kỳ lạ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận