Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hôn Lễ Nhuốm Máu Đào
Dương Tính, lão già cáo tường trải bao thăng trầm, ngồi yên vị trên chiếc ghế chủ tọa, ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay. Lão nhàn nhã quan sát thằng con trời đánh của mình. Con sói non kiêu hãnh ngày nào, giờ đây dường như đã bị một sợi dây xích vô hình thuần hóa. Và sợi dây xích ấy, trớ trêu thay, lại là một cô gái mỏng manh như sương khói, Hoa Thiên Tuyết. Lão hài lòng. Đàn ông nhà họ Dương có thể chơi bời, có thể tàn nhẫn, nhưng khi đã chọn một người phụ nữ để sinh con, thì đó là quyết định cuối cùng.
“Ba, trông ba có vẻ hài lòng.”
Dương Hạ Vũ bước tới, bộ vest trắng muốt được may đo hoàn hảo càng tôn lên vóc dáng như tượng tạc của hắn. Hắn đẹp, một vẻ đẹp nguy hiểm, tà mị.
Dương Tính cười khẽ: “Ta hài lòng vì cuối cùng con cũng biết mình muốn gì. Đừng làm con bé tổn thương. Nó… không giống những người khác.”
“Con biết,” Hạ Vũ nhếch môi, ánh mắt lướt qua đám đông, tìm kiếm bóng hình của riêng hắn.
Nhưng sự bình yên của hắn bị phá vỡ bởi một vụ “án mạng” nho nhỏ. Liễu Bảo Trân, con bé ranh ma được hắn nhận nuôi, đang ỷ thế mình là chị, đè ngửa Dương Thiên Hải, con trai ruột của hắn, ra mà “cưỡng hôn”. Con bé chụt một cái rõ to vào đôi môi đang mếu máo của thằng em.
Dương Thiên Hải, dù chỉ là một cục bột nhỏ, đã mang gen bá đạo của cha, lập tức khóc ré lên.
“Trân Trân! Con làm cái gì thế!” Hoa Thiên Tuyết vội vã chạy tới, vừa bối rối vừa buồn cười.
Dương Hạ Vũ đứng bên cạnh, mặt đen như đít nồi. Hắn, không hiểu sao, lại cảm thấy… ghen tị? Con bé chết tiệt kia dám cướp nụ hôn đầu của con trai hắn? À không, hắn bực là vì con bé dám làm con hắn khóc. Đúng, chỉ thế thôi.
“Con bé này, thật bạo ngược,” hắn lầm bầm, nhưng ánh mắt lại nhìn Thiên Tuyết. “Giống em.”
“Anh!” Thiên Tuyết đỏ mặt, véo nhẹ vào hông hắn, cái véo yêu chẳng khác nào mời gọi.
Hắn cười, nắm lấy tay cô, kéo cô vào một góc khuất. “Hôm nay em đẹp lắm.”
Và hắn không nói dối. Hoa Thiên Tuyết trong chiếc váy cưới màu kem tuyết, không phải loại bồng xòe diêm dúa, mà là một thiết kế ôm trọn lấy đường cong thanh mảnh, phô trương tấm lưng trần nõn nà và xương quai xanh tinh xảo. Mái tóc cô được bới cao, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần, mời gọi những nụ hôn chiếm hữu. Cô không phải là một cô dâu, cô là một món quà được thượng đế tỉ mỉ tạo ra, chỉ chờ hắn bóc trần.
“Em lo quá,” cô thì thầm, tựa đầu vào ngực hắn. “Cứ như… mọi thứ không thật.”
“Nó là thật,” hắn hôn lên tóc cô, nhưng trong đầu lại đang tính toán một âm mưu khác. Hắn phải giải quyết đám Lý gia. Cái bẫy đã giăng sẵn, chỉ chờ con mồi sa lưới. Hắn cần Bảo Trân làm mồi nhử. Chỉ một chút sơ hở, mọi thứ sẽ hoàn hảo.
Sự lơ đễnh của hắn, dù chỉ trong tích tắc, cũng không qua được mắt Thiên Tuyết. Cô ngẩng lên, đôi mắt trong veo nhìn hắn: “Hạ Vũ, anh đang giấu em chuyện gì sao? Hôm nay trông anh… rất khác.”
Hắn giật mình. Con mèo nhỏ này, nhạy cảm quá rồi.
“Không có gì,” hắn cười, nụ cười trấn an giả tạo. “Chỉ là… anh hồi hộp. Hôm nay là ngày vui của chúng ta mà. Anh đi xem Thái và Phương chuẩn bị tới đâu.”
Hắn hôn vội lên môi cô rồi rời đi, để lại Thiên Tuyết với nỗi bất an ngày càng lớn.
Cô cần phải chỉnh lại lớp trang điểm. Bước vào nhà vệ sinh nữ xa hoa của nhà hàng, cô gần như đụng phải một người.
“Ôi, xem ai kìa. Cô dâu của chúng ta.”
Giọng nói chanh chua, miệt thị này…
Hoa Thiên Tuyết ngẩng phắt lên. Tố An. Người tình cũ của Hạ Vũ, một trong vô số những người đàn bà đã lướt qua đời hắn, và là người hận cô nhất.
“Cô đến đây làm gì?” Thiên Tuyết lạnh lùng hỏi. Hôm nay là ngày của cô, cô không cho phép ai phá hỏng nó.
“Đến làm gì à?” Tố An cười khẩy, bước tới, bộ váy đỏ rực của ả như muốn thiêu đốt bộ váy trắng của Tuyết. “Đến để xem cô dâu mới. Xem cô có gì hơn tôi, mà có thể trói chân được con quỷ đó.”
Ả đưa tay, móng tay đỏ chót lướt qua gò má Thiên Tuyết. “Hay là… do cái này?” Ả liếc xuống bụng cô, dù Tuyết đã sinh nhưng vẫn còn rất mảnh mai. “Dùng đứa con để ép cưới à? Thủ đoạn bẩn thỉu thật.”
“Đó không phải là việc của cô,” Thiên Tuyết gạt tay ả ra.
“Không phải việc của tôi?” Tố An rít lên, vẻ thanh cao biến mất, chỉ còn lại sự đố kỵ trần trụi. “Cô nghĩ cô thắng rồi sao? Cô nghĩ anh ấy yêu cô à? Đồ ngây thơ! Anh ta không yêu ai cả ngoài bản thân mình. Cô chỉ là một món đồ chơi mới, một cái lồng đẹp để anh ta tạm thời nghỉ chân thôi. Chờ xem, anh ta sẽ chán cô, sẽ đá cô đi, y như cách anh ta đá tôi và hàng trăm con đàn bà khác!”
“Cô nói đủ chưa?” Thiên Tuyết gằn giọng, dù tim cô đang nhói đau.
“Chưa! Tôi phải nói cho cô biết, cái đêm trước khi anh ta cầu hôn cô, anh ta đã ở đâu không?” Tố An cúi sát vào mặt Tuyết, hơi thở phả ra mùi rượu. “Anh ta ở trên giường tôi! Anh ta đè tôi ra, anh ta… A!”
Một cái tát nảy lửa. Không phải Thiên Tuyết, mà là Vú Hai. Bà đã đứng đó từ bao giờ.
“Cô Tố An, cậu chủ không cho phép cô nói bậy,” Vú Hai nghiêm mặt.
Tố An ôm má, sững sờ, rồi bật cười điên dại: “Haha, đến cả con ở cũng dám đánh tao! Được! Hoa Thiên Tuyết, để xem mày hạnh phúc được bao lâu!”
Ả loạng choạng bỏ đi, để lại Thiên Tuyết đứng chôn chân tại chỗ. Những lời của Tố An như axit, ăn mòn sự tự tin ít ỏi vừa nhen nhóm trong cô.
Anh ta ở trên giường tôi…
Không. Đó là lời nói dối. Chỉ là nói dối thôi.
Nhưng trái tim cô, tại sao lại lạnh buốt thế này? Hôn lễ của cô, ngay từ khi chưa bắt đầu, đã nhuốm mùi phản bội và máu đào.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận