Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mồi Nhử Và Cái Bẫy
Khi Thiên Tuyết bước ra khỏi nhà vệ sinh, khuôn mặt cô đã được trang điểm lại kỹ càng, che đi mọi dấu vết của sự hoang mang. Nhưng vừa ra đến cửa, cô đụng phải một lồng ngực rắn chắc.
“Em làm gì mà lâu vậy?”
Giọng Dương Hạ Vũ trầm thấp, mang theo sự thiếu kiên nhẫn, nhưng khi thấy sắc mặt trắng bệch của cô, hắn khẽ cau mày. Hắn lập tức nhìn thấy Tố An đang hậm hực bỏ đi ở phía xa.
“Nó làm gì em?” Hắn gằn giọng, sát khí toát ra.
“Không có gì,” Thiên Tuyết lắc đầu, cô không muốn biến mình thành kẻ đáng thương đi mách lẻo.
Hạ Vũ không hỏi thêm. Hắn kéo cô vào lòng, mặc kệ ánh mắt của Tố An đang nhìn lại, hắn cúi xuống, hôn cô. Một nụ hôn sâu, cuồng bạo, đầy tính chiếm hữu, như để đánh dấu chủ quyền. Hắn cắn nhẹ vào môi dưới của cô, một sự trừng phạt ngọt ngào.
“Đừng để tâm đến rác rưởi,” hắn thì thầm, rồi liếc về phía Tố An, một cái nhìn lạnh như băng, đủ để khiến ả ta run rẩy bỏ chạy.
“Hạ Vũ, Thiên Tuyết,” Dương Tính bước tới, vẻ mặt ái ngại. “Tố An… con bé là đối tác làm ăn của Mặc gia. Cha không thể không mời.”
“Không sao đâu cha,” Thiên Tuyết mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi ạ.”
“Đúng vậy,” Hạ Vũ ôm eo cô chặt hơn. “Chỉ là một con ruồi phiền phức.”
Hắn đang định nói thêm gì đó thì Mặc Nghiêm lướt qua. Anh ta chỉ gật đầu chào Dương Tính, ánh mắt lướt qua Thiên Tuyết một cách thờ ơ, rồi biến mất vào đám đông. Nhưng cái nhìn đó, lạnh lẽo và sắc bén, khiến Thiên Tuyết rùng mình. Cô có cảm giác như mình vừa bị một con rắn độc lướt qua da.
Đúng lúc này, Lưu Ngọc Thái và Đỗ Phương bước tới, mặt mày đăm chiêu.
“Đại ca,” Đỗ Phương thì thầm, “Mọi thứ sẵn sàng. ‘Hàng’ đã vào vị trí.”
Hạ Vũ gật đầu. “Tốt. Bảo người trông chừng cho kỹ. Hôm nay phải bắt được cả ổ.”
Hắn quay sang Thiên Tuyết, nụ cười lại trở nên dịu dàng: “Em ở đây với cha một lát, anh đi giải quyết chút việc.”
Hắn hôn lên trán cô rồi cùng hai tên bạn thân rời đi. Trái tim Thiên Tuyết thắt lại. “Giải quyết chút việc.” Việc gì mà phải bí mật trong ngày cưới của mình?
“Con đừng lo,” Dương Tính vỗ về tay cô. “Thằng Vũ nó có kế hoạch của nó. Con chỉ cần tin nó là được.”
Tin ư? Cô đang cố gắng đây.
“Cha, con đi xem hai đứa nhỏ một chút,” Dương Tính cũng có việc phải tiếp khách, ông gật đầu.
Thiên Tuyết một mình đi về phía phòng nghỉ, nơi Vú Hai đang trông Thiên Hải và Bảo Trân. Cô cần nhìn thấy con mình. Chỉ có chúng mới khiến cô an tâm được.
Nhưng khi cô đẩy cửa phòng, bên trong trống không.
“Vú Hai? Thiên Hải? Bảo Trân?”
Trái tim cô hẫng một nhịp. Cô chạy đi tìm Vú Hai, thấy bà đang ở quầy thức ăn.
“Vú Hai! Các con đâu?”
Vú Hai ngơ ngác: “Dạ, cậu chủ nói cậu trông các cháu, bảo tôi ra ngoài nghỉ một lát. Cậu mới bế các cháu đi cách đây chừng hai mươi phút…”
Hai mươi phút.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Thiên Tuyết. Cô lao ra ngoài, chạy như điên giữa đám đông khách khứa, chiếc váy cưới vướng víu dưới chân. Cô mặc kệ. Cô phải tìm hắn.
Cô thấy hắn. Đứng ở một góc khuất gần cửa thoát hiểm. Một mình.
“HẠ VŨ!”
Hắn quay lại. Khuôn mặt hắn không còn vẻ tự tin, tà mị thường ngày. Nó trắng bệch. Đôi mắt hắn, lần đầu tiên cô thấy, hiện lên sự hoảng loạn tột độ.
“Em…” hắn lắp bắp.
“CON ĐÂU?” Thiên Tuyết hét lên, túm lấy cổ áo hắn. “ANH ĐEM CON ĐI ĐÂU RỒI?”
“Tuyết… nghe anh nói…” Hắn run rẩy. “Kế hoạch… kế hoạch của anh là dùng Bảo Trân làm mồi nhử… để dụ Lý Mẫn Hạo ra mặt… Anh đã cho người…”
“DÙNG CON TÔI LÀM MỒI NHỬ?” Thiên Tuyết như hóa đá.
“Không, không phải Thiên Hải! Anh thề! Anh chỉ định dùng Bảo Trân… Nhưng… Nhưng thằng bé… thằng bé thấy chị nó bị bế đi, nó bò theo… Bọn chúng… bọn chúng bắt cả hai đứa rồi!”
Tiếng nói của Hạ Vũ như nhát búa bổ vào đầu cô.
Hắn. Chính hắn. Đã dùng con của cô, đã dùng Bảo Trân bé bỏng… Và giờ đây, cả Thiên Hải, con trai ruột của hắn, cũng bị cuốn vào.
“Lý gia… là Lý Mẫn Hạo…” Hạ Vũ lầm bầm, như tự trấn an mình. “Anh sẽ tìm được chúng. Anh sẽ giết hết bọn khốn đó!”
Nhưng Thiên Tuyết không còn nghe thấy gì nữa. Tai cô ù đi. Hôn lễ. Hạnh phúc. Tất cả đều là lừa dối.
Hôm nay không phải là ngày cưới của cô. Hôm nay là ngày hắn hiến tế con cô cho âm mưu của hắn.
Cô ngã quỵ xuống, tiếng gào thét câm lặng trong cổ họng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận