Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Nứt Của Lòng Tin
Tiếng nhạc chát chúa của buổi tiệc vẫn vọng lại, nhưng ở góc khuất này, không khí đặc quánh lại như ở địa ngục.
“Anh nói đi… ANH NÓI LÀ ANH ĐÙA TÔI ĐI!” Thiên Tuyết gào lên, đôi tay bé nhỏ đấm thùm thụp vào lồng ngực rắn chắc của hắn. “Anh dùng Bảo Trân? Con bé chỉ là một đứa trẻ! Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy? Và giờ… cả Thiên Hải… con của chúng ta…”
Cô không thể nói tiếp. Cổ họng cô nghẹn đắng.
Dương Hạ Vũ đứng yên, mặc cho cô đánh, mặc cho cô cào cấu. Hắn không thể giải thích. Hắn giải thích thế nào đây? Rằng hắn chỉ định hy sinh một đứa trẻ không phải con ruột mình? Lời giải thích đó còn tàn nhẫn hơn cả sự im lặng.
Cái kế hoạch chết tiệt. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng, cho người bảo vệ vòng trong vòng ngoài. Hắn chỉ muốn dùng Bảo Trân (con át chủ bài mà hắn biết Lý gia thèm muốn) để ép Lý Mẫn Hạo lộ diện, sau đó sẽ tung bằng chứng bắt gọn cả ổ. Ai ngờ Lý gia còn cao tay hơn, chúng không chỉ cướp được mồi nhử mà còn “tiện tay” hốt luôn cả quý tử nhà họ Dương.
Một mũi tên, trúng hai con nhạn.
“Anh… sẽ đem chúng về,” hắn chỉ có thể nói được câu đó, giọng khản đặc.
“Đem về?” Thiên Tuyết cười, một nụ cười méo mó còn đáng sợ hơn cả khóc. “Bọn chúng là Lý gia, là ác quỷ! Con chúng ta rơi vào tay chúng… Hạ Vũ… nếu chúng nó có mệnh hệ gì…”
Ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo, một cái lạnh thấu xương mà Hạ Vũ chưa bao giờ thấy.
“Em thề,” cô nói, giọng rít qua kẽ răng, “Em sẽ giết anh. Em sẽ tự tay giết chết anh.”
Hạ Vũ sững sờ. Hắn nhìn thấy sự thù hận thực sự trong mắt cô.
Tin tức hai đứa trẻ bị bắt cóc lan ra như lửa cháy. Đám đông xôn xao. Lễ cưới biến thành một mớ hỗn độn. Dương Tính mặt cắt không còn giọt máu, lao đi điều động lực lượng. Nhưng Lý gia, sau khi ra tay, đã biến mất như chưa từng tồn tại.

Một tuần trôi qua.
Ngôi biệt thự của họ Dương chìm trong im lặng chết chóc.
Một tuần. Bảy ngày. Không một tin tức.
Hoa Thiên Tuyết biến thành một cái bóng. Cô không nói. Không khóc. Không ăn. Cô chỉ ngồi bất động trong phòng của bọn trẻ, ôm lấy con gấu bông của Thiên Hải.
Dương Hạ Vũ gầy rộc đi. Hắn đã lật tung cả thành phố A. Hắn treo thưởng, hắn đe dọa, hắn dùng mọi mối quan hệ hắc bạch. Nhưng Lý gia như đã bốc hơi khỏi trái đất.
Hắn bước vào phòng. “Tuyết… ăn chút gì đi em.”
Cô không nhìn hắn. Ánh mắt cô dán vào khoảng không vô định.
Hắn quỳ xuống, đặt tay lên vai cô. “Anh xin em…”
Cô run lên. Một cái run rẩy đầy ghê tởm. Cô hất tay hắn ra, như phải bỏng.
Đó là lần đầu tiên sau bảy ngày cô có phản ứng. Một phản ứng từ chối hắn.
Trái tim Hạ Vũ như bị ai đó bóp nát. Cơn đau này còn gấp vạn lần nỗi lo mất con. Hắn đã mất cô rồi.
Cô đứng dậy, lảo đảo bước ra ngoài. Con mèo Lông Vũ thấy chủ, vội chạy tới dụi dụi vào chân cô. Thiên Tuyết cúi xuống, ôm con mèo vào lòng. Cô vuốt ve nó, thì thầm với nó, nước mắt bắt đầu rơi.
“Lông Vũ… chỉ còn mày thôi… chỉ còn mày thôi…”
Cô khóc. Nhưng cô khóc với một con mèo, chứ không phải với hắn.
Dương Hạ Vũ đứng đó, nhìn người đàn bà của mình trút bỏ nỗi đau cho một con súc vật, còn hắn, hắn chỉ là không khí, là kẻ thù, là tội đồ.
Đêm đó.
Hắn đang ngồi trong phòng làm việc, mệt mỏi xoa trán, thì cô bước vào. Vẫn bộ dạng thất thần đó.
“Em muốn nói chuyện với anh,” giọng cô khô khốc.
Hắn lập tức đứng dậy. “Em… em muốn gì?”
Cô nhìn hắn. Một cái nhìn rất lâu. Rất sâu.
“Đến lúc rồi phải không?” cô hỏi.
“Lúc gì?” hắn không hiểu.
“Lúc… trả giá,” cô nói, giọng nhẹ bẫng.
Và rồi, cô giơ tay lên.
CHÁT!
Cái tát trời giáng làm đầu hắn ong đi. Hắn không né. Hắn đáng bị như vậy.
“Anh,” cô nghiến răng, “Còn không bằng loài cầm thú, Dương Hạ Vũ!”
Hắn sững sờ nhìn cô. Không phải vì cái tát. Mà vì câu nói tiếp theo của cô.
“Anh không chỉ dùng con tôi làm mồi nhử,” cô run rẩy, “Anh… anh còn muốn giết cả cha mẹ tôi, đúng không?”
“CÁI GÌ?” Hạ Vũ hét lên. “Em nói cái quái gì vậy?”
“Đừng giả vờ nữa!” Thiên Tuyết lùi lại, ánh mắt đầy kinh hoàng. “Tôi đã biết hết rồi! Kế hoạch của anh… anh cho người ám sát cha mẹ tôi ở Úc… để đổ tội cho Mặc Nghiêm! Anh… anh là ác quỷ!”
Đầu óc Hạ Vũ quay cuồng. Úc? Ám sát? Cha mẹ cô? Mặc Nghiêm?
Reng… Reng…
Điện thoại của hắn reo. Là Simon Trần. Hắn bắt máy, giọng run rẩy.
“Hạ Vũ!” Giọng Simon hốt hoảng. “Tin tức bên Úc… Cha mẹ Thiên Tuyết… họ vừa bị ám sát, nhưng may mắn thoát được! Người ta bắt được hung thủ… Trời ơi… hắn khai… hắn khai là người của cậu!”
Choang.
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Hạ Vũ. Hắn nhìn Thiên Tuyết. Cô đang nhìn hắn bằng ánh mắt của một kẻ nhìn thấy quái vật.
Mặc Nghiêm.
Tất cả là một cái bẫy. Một cái bẫy hoàn hảo đến từng chi tiết. Không chỉ bắt cóc con hắn, Mặc Nghiêm còn ra tay trước, dàn cảnh ám sát cha mẹ cô, rồi dùng chính người của hắn (có lẽ là một tên nội gián) để nhận tội.
Mất con. Bị vợ hận. Bị vu oan tội giết cha mẹ vợ.
Hắn… thua rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận