Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Của Ác Quỷ
Hoa Thiên Tuyết cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng băng khổng lồ đè nén. Không khí đặc quánh lại, lạnh lẽo đến mức cô có thể nếm thấy vị kim loại của sự sợ hãi trên đầu lưỡi. Mặc Nghiêm, kẻ mà cô từng ngây thơ nghĩ là một sự cứu rỗi, một kẻ điên tình đáng thương, giờ đây hiện nguyên hình là một con quỷ dữ còn đáng sợ hơn cả Dương Hạ Vũ.
Hắn là kẻ giật dây. Hắn là kẻ đạo diễn.
Cái chết của cha mẹ Vũ. Vụ tai nạn của cha mẹ cô. Tất cả, tất cả đều nằm trong bàn tay nhơ bẩn của hắn.
“Giờ thì em đã hiểu,” cô lùi lại, đôi chân trần vô thức đạp lên mảnh vỡ của hi vọng. “Anh… anh mới là kẻ thâm độc nhất. Anh lợi dụng tôi, dùng tôi làm vũ khí để trả thù Hạ Vũ.”
Mặc Nghiêm không phủ nhận. Anh ta chỉ mỉm cười, một nụ cười không còn nét ôn hòa, chỉ còn sự chiếm hữu trần trụi. Đôi mắt anh ta quét một lượt từ trên xuống dưới cơ thể mỏng manh của cô, cái nhìn tựa như một con dao sắc lẹm, đang chậm rãi róc từng lớp vải che thân.
“Thông minh,” hắn thì thầm, tiếng nói khàn đặc. “Tôi thích những con mồi thông minh. Nó làm cuộc săn thêm phần thú vị.”
“Đồ khốn!”
Cô quay người, muốn chạy trốn khỏi căn phòng ngột ngạt này, trốn khỏi con quái vật này. Nhưng cô không thể.
Hắn tóm lấy cổ tay cô, một lực siết mạnh như gọng kìm. Hắn giật cô lại, tấm lưng mỏng manh đập mạnh vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
“Tôi còn chưa chơi xong, em định đi đâu?”
Hắn xoay người cô lại, ép cô đối diện với hắn. Hơi thở của hắn phả vào mặt cô, mang theo mùi quyền lực đáng ghê tởm.
“Anh không sợ sao? Dương Hạ Vũ sẽ không tha cho anh!”
Mặc Nghiêm bật cười, tiếng cười vang vọng. “Hạ Vũ? Giờ này, nó có lẽ còn đang bận liếm láp vết thương như một con chó bại trận. Hắn mất em. Hắn mất con. Hắn mất tất cả rồi.”
Hắn cúi xuống, và trước khi Thiên Tuyết kịp phản ứng, bờ môi hắn đã áp chặt lấy môi cô.
Đó không phải là một nụ hôn. Đó là một sự xâm chiếm. Một sự trừng phạt.
Môi hắn lạnh lẽo, tàn nhẫn, nghiền nát sự phản kháng yếu ớt của cô. Lưỡi hắn thô bạo cạy mở hàm răng đang cắn chặt của cô, xộc thẳng vào bên trong, càn quét, mút mát, khuấy đảo. Hắn hôn như muốn hút cạn linh hồn cô. Một tay hắn bóp chặt cằm cô, tay kia luồn vào trong vạt áo, bàn tay lạnh như băng của hắn siết lấy bầu ngực mềm mại của cô, vò nắn không chút thương tiếc.
“Ư… buông…”
Cô cựa quậy, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Sự kháng cự của cô dường như chỉ càng làm hắn thêm hưng phấn. Cô có thể cảm nhận được thứ gì đó cứng rắn, nóng hổi đang thúc vào đùi mình qua lớp vải quần. Hắn đang cương lên. Con quỷ này đang bị kích thích bởi sự sợ hãi của cô.
Hắn dứt môi cô ra, một sợi chỉ bạc vương vấn đầy dâm mĩ giữa hai bờ môi.
“Ngoan ngoãn,” hắn thở dốc, đôi mắt đục ngầu vì dục vọng. “Khi ta giải quyết xong thằng chó đó, ta sẽ quay lại ‘chăm sóc’ em thật tốt. Ta sẽ khiến em quên nó. Ta sẽ khiến em rên rỉ tên ta mỗi đêm.”
Hắn đẩy cô ra, mạnh đến mức cô ngã sõng soài trên sàn. Hắn chỉnh lại quần áo, lấy lại vẻ lịch lãm chết tiệt, rồi ung dung bước đi.
Hoa Thiên Tuyết nằm co quắp trên sàn, run rẩy. Vị hôn nhơ bẩn của Nghiêm vẫn còn đọng lại trên môi. Cô thấy ghê tởm.
Nhưng trong cơn tuyệt vọng cùng cực ấy, một ý nghĩ lóe lên.
Dương Hạ Vũ.
Hắn là một con quỷ, một tên cầm thú, một kẻ đã hành hạ cô suốt bốn năm trời. Nhưng hắn, ít nhất, chưa bao giờ giả dối. Hắn tàn nhẫn một cách công khai. Còn Mặc Nghiêm… hắn là một con rắn độc giấu mình sau nụ cười thiên thần.
Một cách vô thức, cô nhận ra, người duy nhất có thể khiến Mặc Nghiêm phải trả giá… chỉ có thể là Dương Hạ Vũ.
Cô phải trở về.
Cô lau nước mắt, gượng đứng dậy. Cô phải trở về với con quỷ kia, để chống lại một con quỷ khác.
Cô không biết rằng, con đường trở về lần này, còn nhục nhã hơn cả cái chết.
Khi cô lê tấm thân tàn tạ về đến biệt thự nhà họ Dương, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cô là Lưu Ngọc Thái và Đỗ Phương. Bọn chúng đang ngồi vắt vẻo ở phòng khách, hút thuốc, vẻ mặt đằng đằng sát khí.
“Ồ, xem ai về kìa,” Lưu Ngọc Thái rít một hơi thuốc dài, nhả khói vào mặt cô. “Con điếm phản chủ. Không ngờ lại dám vác mặt về đây.”
“Tránh ra,” Thiên Tuyết lạnh lùng. “Tôi muốn gặp Hạ Vũ.”
“Gặp đại ca tao?” Thái bật cười man rợ. “Mày nghĩ mày còn tư cách đó sao? Con khốn! Mày đã làm gì đại ca, mày biết không? Mày bắt tay với thằng chó Mặc Nghiêm, hại đại ca suýt chết, hại đại ca mất trí! Giờ mày về đây làm gì? Về để hoàn thành nốt việc của mày à?”
Hắn đứng phắt dậy, tóm lấy tóc cô, giật ngửa ra sau.
“Tôi không có!” cô hét lên.
“Câm mồm!”
Thái đẩy mạnh cô. Thiên Tuyết ngã dúi dụi. Cô chưa kịp gượng dậy, một cái tát nảy lửa đã giáng xuống má cô.
CHÁT!
Âm thanh khô khốc, chói tai. Má cô bỏng rát, tê dại. Vị máu tanh xộc lên trong miệng.
“Con đĩ,” Thái nghiến răng. “Hôm nay tao phải thay đại ca dạy dỗ lại mày!”
Hắn giơ tay lên một lần nữa.
Hoa Thiên Tuyết nhắm mắt lại. Nhưng cô không né. Cô ngẩng khuôn mặt sưng vù, khóe môi rỉ máu của mình lên. Đôi mắt cô, không còn sợ hãi, chỉ còn một màu đen trống rỗng.
“Đánh đi,” cô thì thầm, giọng khản đặc. “Đánh chết tôi luôn đi. Sống như thế này… mệt mỏi lắm rồi.”
Cô đã quá mệt mỏi với việc bị giằng xé giữa hai con quỷ. Nếu hôm nay có thể chết dưới tay Lưu Ngọc Thái, đó có lẽ cũng là một sự giải thoát.
Bàn tay của Thái khựng lại giữa không trung. Không phải vì hắn động lòng.
Mà vì một bàn tay khác, to lớn và gân guốc hơn, đã nắm chặt lấy cổ tay hắn.
“Cút.”
Một giọng nói trầm, khàn, và hoàn toàn xa lạ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận