Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vợ Ơi, Em Là Ai?
Lưu Ngọc Thái sững sờ. Hắn quay phắt lại.
Dương Hạ Vũ đang đứng lù lù sau lưng hắn, từ bao giờ. Hắn vẫn mặc bộ đồ bệnh viện xộc xệch, vết thương trên đầu quấn băng trắng, nhưng ánh mắt hắn…
Ánh mắt đó hoàn toàn trống rỗng. Lạnh lùng, xa lạ, không một chút ký ức.
“Đại ca?” Thái lắp bắp. “Mày… mày nhớ lại rồi à?”
“Tao không biết mày là ai,” Vũ gằn giọng, lực tay siết mạnh khiến cổ tay Thái kêu răng rắc. “Nhưng tao nói, cút. Đừng động vào cô ấy.”
Hắn hất mạnh tay Thái ra.
Thái lảo đảo lùi lại, nhìn Vũ như nhìn quái vật. Hắn không thể tin được. Dương Hạ Vũ, đại ca của hắn, kẻ mất trí nhớ… lại đang bảo vệ con đàn bà đã phản bội mình.
“Mày… mày…” Thái tức đến hộc máu.
“Tôi nói, các người đi ra ngoài,” Thiên Tuyết run rẩy đứng dậy, cô chùi vệt máu trên môi, lảo đảo bước tới, đứng chắn trước mặt Dương Hạ Vũ.
Cô nhìn thẳng vào Lưu Ngọc Thái, rồi nhìn Đỗ Phương, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát.
“Anh ấy là chồng tôi. Đây là nhà của tôi. Các người không có quyền ở đây.”
Cô dừng một chút, rồi nói rõ ràng, rành rọt từng chữ:
“Tôi là Hoa Thiên Tuyết. Là vợ của Dương Hạ Vũ.”
Đó là một canh bạc. Canh bạc lớn nhất đời cô. Cô đang cược vào sự trống rỗng trong đầu hắn.
Thái và Phương chết lặng. Bọn chúng nhìn nhau, rồi nhìn Vũ. Hắn cũng đang nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ hoang mang và bối rối. Hắn không phủ nhận.
Cuối cùng, Đỗ Phương kéo tay Thái. “Đi. Đại ca đang không ổn định. Chúng ta đi trước đã.”
Tiếng cửa sập lại.
Trong phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại hai người. Hắn, và cô.
Sự im lặng kéo dài đến ngột ngạt.
“Em…” Hắn lên tiếng trước, giọng nói không còn sự tàn bạo, chỉ có mệt mỏi và… tổn thương. “Em vừa nói… em là vợ tôi?”
Thiên Tuyết quay lại. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Đây là lần đầu tiên cô có thể nhìn hắn mà không run sợ.
Cô bước tới, quỳ xuống trước mặt hắn, người đang ngồi bệt dưới sàn vì cú sốc. Cô đưa bàn tay run rẩy của mình lên, chạm vào khuôn mặt hắn.
“Phải,” cô thì thầm. “Em là vợ của anh.”
Cô không biết tại sao mình lại làm vậy. Vì muốn trả thù Mặc Nghiêm? Vì muốn lợi dụng hắn? Hay vì… sâu thẳm trong tim, cô đang tự lừa dối chính mình?
“Em xin lỗi,” cô bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bàn tay hắn. “Em xin lỗi vì đã không tin anh… Em xin lỗi…”
Cô khóc cho sự ngu ngốc của mình. Khóc vì đã tin lầm con quỷ Mặc Nghiêm. Khóc vì đã quay lưng lại với hắn trong giây phút hắn cần cô nhất.
Dương Hạ Vũ cứng đờ. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn không nhớ cô là ai. Hắn không nhớ gì cả.
Nhưng khi cô khóc, trái tim hắn lại đau. Một cơn đau vô cớ, sắc lẹm, như thể đã quen với việc này hàng ngàn lần. Hắn ghét nhìn thấy cô khóc.
Theo một bản năng còn sót lại, hắn vươn tay, vụng về ôm lấy cô.
“Đừng khóc,” hắn lúng túng. “Tôi… tôi không nhớ gì cả. Nhưng… đừng khóc.”
Hắn ôm cô vào lòng. Cơ thể cô mềm mại, nhỏ bé, và run rẩy. Một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi hắn. Mùi hương của hoa, của sữa, và của… đàn bà.
Hắn hít một hơi thật sâu. Hắn không biết cô. Nhưng cơ thể hắn, dường như, biết cô.
Đêm đó, họ ở chung một giường. Căn phòng ngủ xa hoa của hắn, giờ đây lạnh lẽo một cách kỳ lạ.
“Tên em là gì?” hắn hỏi, quay lưng về phía cô.
“Hoa Thiên Tuyết.”
“Con chúng ta…?”
“Dương Thiên Hải.”
Hắn im lặng. Hắn có vợ. Hắn có con. Hắn có cả một cuộc đời mà hắn không thể nhớ nổi một mảnh vụn.
“Khi tôi nhớ lại mọi thứ…” giọng hắn khàn đi, “Em… có rời bỏ tôi không?”
Thiên Tuyết sững sờ. Câu hỏi này, sao lại… đau đến thế?
Cô xích lại gần, vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn nhưng đầy cô độc của hắn từ phía sau.
“Không,” cô thì thầm, áp má vào lưng hắn. “Sẽ không bao giờ rời bỏ anh nữa.”
Hạ Vũ nhắm mắt lại. Hắn không biết tại sao. Nhưng lời hứa của người đàn bà xa lạ này, lại là thứ duy nhất hắn cảm thấy tin tưởng trên đời.
Cô đang nói dối hắn. Hắn biết. Trong túi áo khoác của cô, hắn đã thấy một chiếc hộp nhỏ. Hắn không biết là gì, nhưng nó làm hắn bất an.
Nhưng hắn mặc kệ.
Hắn xoay người lại, đối diện với cô. Trong bóng tối, đôi mắt cô sáng lên, ướt đẫm. Hắn không thể kìm nén được nữa. Hắn không biết tại sao, nhưng hắn muốn cô.
Hắn cúi xuống, đặt môi mình lên môi cô.
Một nụ hôn thăm dò. Mềm mại. Ấm áp.
Không giống Mặc Nghiêm, nụ hôn của hắn không phải là sự xâm chiếm, mà là một câu hỏi.
Thiên Tuyết run rẩy. Cô nhớ lại tất cả những nụ hôn thô bạo, tàn nhẫn của hắn trong quá khứ. Nhưng nụ hôn này… nó thật dịu dàng.
Cô hé môi, đáp lại hắn.
Như một đập nước vỡ.
Bản năng ngủ quên trong hắn bùng nổ. Hắn gầm lên một tiếng, đè cô xuống nệm. Nụ hôn trở nên cuồng bạo, ướt át. Hắn ngấu nghiến môi cô, cắn mút, như một kẻ chết đói tìm thấy nguồn nước.
Tay hắn luồn vào áo cô, bóp mạnh lấy bầu ngực căng sữa.
“A…” Thiên Tuyết rên lên.
Một cảm giác vừa sợ hãi vừa quen thuộc chạy rần rần khắp cơ thể. Hắn không nhớ gì cả, nhưng cơ thể hắn vẫn là một con quái vật về tình dục.
“Đau… Hạ Vũ…” cô đẩy nhẹ hắn ra.
Hắn khựng lại. Ánh mắt hắn đục ngầu, nhưng khi thấy vẻ hoảng sợ của cô, lý trí (dù mỏng manh) cũng quay về. Hắn rời khỏi người cô, nằm vật ra bên cạnh, thở hổn hển.
“Xin lỗi,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Tôi… tôi không cố ý.”
Hắn đưa tay lên che mắt. Hắn không hiểu nổi bản thân mình.
Thiên Tuyết nhìn hắn. Rồi cô bật cười. Một nụ cười nhẹ nhõm.
“Anh…” cô nói, “Vẫn đáng ghét như vậy.”
Hắn quay sang, ngạc nhiên.
Cô nghịch ngợm, chọc vào lúm đồng tiền của hắn (thứ mà hắn không biết mình có).
Hắn ngơ ngác. Rồi hắn cũng bật cười. Hắn không hiểu gì cả, nhưng tiếng cười của cô làm lòng hắn ấm áp một cách lạ lùng. Hắn vò rối mái tóc cô.
Đêm đó, con quỷ dường như đã ngủ yên.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận