Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi Ấm Của Quỷ (Và Liều Thuốc Độc)
Sáng hôm sau, sự bình yên mong manh bị phá vỡ.
Dương Hạ Vũ tỉnh dậy với cảm giác đau buốt dọc sống lưng. Vết thương của hắn, có lẽ do hành động kích động đêm qua, đã nứt ra.
“Em… giúp anh lên phòng,” hắn nghiến răng.
Việc dìu một gã đàn ông cao gần mét chín, nặng như một con gấu, lên cầu thang là một cực hình với Thiên Tuyết. Cô gần như bị hắn đè bẹp. Cả cơ thể cô lọt thỏm trong lòng hắn, má cô áp vào lồng ngực trần nóng hổi, hít thở toàn mùi mồ hôi và mùi đàn ông đặc trưng của hắn.
“Nặng chết đi được,” cô càu nhàu, nhưng tay vẫn ôm chặt lấy eo hắn. “Lần sau mà bị nữa thì dọn luôn xuống tầng trệt mà ở.”
“Em nguyền rủa tôi đấy à?” hắn thở dốc, nửa vì đau, nửa vì buồn cười.
“Ai bảo anh ngu ngốc!”
Cô mắng hắn, nhưng lại là đang tự mắng mình. Nếu không phải vì cô, hắn đâu ra nông nỗi này.
Khi vào đến phòng, hắn cởi phăng chiếc áo thun ra. Tấm lưng rộng lớn, chi chít sẹo cũ, giờ hằn lên một vết thương mới toác miệng, máu thấm ướt cả lớp băng gạc.
Tim Thiên Tuyết thắt lại.
“Ngồi yên. Em đi lấy đồ sát trùng.”
Cô quay lại với hộp dụng cụ y tế. Hắn nằm úp xuống giường, để lộ tấm lưng trần hoàn mỹ nhưng đầy thương tích.
Cô cẩn thận gỡ lớp gạc cũ, máu và thịt dính bết vào nhau. Cô dùng khăn ấm, nhẹ nhàng lau đi vết máu khô.
“A…” Hắn khẽ giật mình khi cô chạm vào miệng vết thương.
“Đau lắm sao?”
“Không,” hắn quay mặt đi, vùi vào gối. “Nước… nước lạnh quá thôi.”
Thiên Tuyết khựng tay lại. Cô đang dùng nước ấm.
Hắn đang nói dối. Hắn đang cố chịu đựng cơn đau.
Dương Hạ Vũ mà cô biết, gã đàn ông tàn bạo, ích kỷ, mỗi khi bị thương dù chỉ là một vết xước nhỏ cũng sẽ gầm lên, sẽ đập phá, sẽ trút giận lên người cô. Hắn sẽ bắt cô quỳ cả đêm để xoa dịu hắn.
Nhưng người đàn ông này… hắn lại lặng lẽ cắn răng chịu đau, còn nói dối một cách vụng về để cô không lo lắng.
Nước mắt cô chợt trào ra. Một giọt, rồi hai giọt, nóng hổi, rơi thẳng xuống tấm lưng trần của hắn.
Hắn giật mình, không phải vì đau, mà vì sự nóng rẫy của giọt nước mắt. Hắn quay lại.
“Sao lại khóc?” Hắn nhăn nhó ngồi dậy, mặc kệ vết thương đang rỉ máu.
Cô không trả lời, chỉ nhìn hắn, rồi bất ngờ lao tới, ôm chầm lấy hắn.
“Ư…” Hắn hít một hơi lạnh. Vết thương bị cô đụng trúng, đau đến thấu trời.
“Em… em xin lỗi…” cô nhận ra, vội buông ra.
Nhưng hắn đã giữ cô lại. Hắn kéo cô ngồi lên đùi mình, đối mặt với hắn. Hắn mặc kệ cơn đau, vòng tay ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc.
“Đừng khóc,” hắn lặp lại, giọng khàn đặc. “Tôi không sao.”
Hắn ôm cô, và cô ôm hắn. Cô ngồi trọn trong lòng hắn, hai chân quắp quanh hông hắn. Tư thế này… nó thân mật một cách nguy hiểm.
Bầu ngực căng tròn của cô ép chặt vào lồng ngực trần của hắn. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào tai hắn.
Dương Hạ Vũ cứng người.
Hắn không chỉ đau. Mà hắn còn… cứng.
Cái thứ quái quỷ nằm giữa hai chân hắn, thứ mà hắn tưởng đã chết rũ sau cú sốc mất trí nhớ, bỗng nhiên sống dậy, ngóc đầu, và đang thúc một cách vô cùng rõ rệt vào bụng dưới mềm mại của cô.
Hắn muốn cô. Hắn muốn người đàn bà đang khóc nức nở trong lòng mình. Hắn muốn lật ngửa cô ra, xé toạc quần áo cô, và cắm sâu vào bên trong cô. Dục vọng dâng lên mạnh mẽ, nguyên thủy, gần như lấn át cả cơn đau thể xác.
“Tuyết…” hắn rên rỉ.
Nhưng khi hắn định làm gì đó, thì nhịp thở của cô đã trở nên đều đặn. Hơi thở ấm áp, phả đều đều vào cổ hắn.
Cô… ngủ thiếp đi rồi.
Hắn bật cười. Cười trong đau đớn và… dục vọng không được giải tỏa. Hắn dám chắc con quỷ nhỏ này làm vậy để trêu ngươi hắn.
Hắn nhẹ nhàng, cố không đánh thức cô, đặt cô nằm xuống giường. Hắn nhìn cô ngủ. Đẹp. Mong manh.
Và nguy hiểm.
Ánh mắt hắn vô tình lướt qua chiếc tủ đầu giường. Ngăn kéo hơi hở ra.
Hắn thấy nó.
Chiếc hộp gấm mà Mặc Nghiêm đã đưa. Hắn không biết đó là gì, nhưng trực giác gào thét bảo hắn đó là thứ chết người.
Người “vợ” này, cô ấy vừa khóc vì hắn, vừa ôm ấp hắn… lại vừa giấu thuốc độc trong phòng.
Trái tim Dương Hạ Vũ, lần đầu tiên sau khi tỉnh lại, cảm thấy lạnh.

Khi Thiên Tuyết tỉnh dậy, hắn đã băng bó xong, ngồi ở sofa. Cô ngơ ngác, rồi chợt nhớ ra mình đã ngủ quên trên người hắn.
Cô xấu hổ. Rồi cô chợt kiểm tra lại quần áo mình. Vẫn còn nguyên vẹn.
Hắn… không làm gì cô cả?
Kẻ mất trí nhớ này, lại có phẩm chất của một chính nhân quân tử sao? Không thể nào.
“Tỉnh rồi à?” Hắn thấy vẻ mặt ngớ ngẩn của cô, không nhịn được cười.
Cô đỏ mặt, lắp bắp: “Anh… lúc nãy…”
“Lúc nãy sao?” Hắn nhướng mày, vẻ mặt đầy tà khí, giống hệt con người cũ của hắn. “Em ngủ như một con heo. Anh không có hứng thú quan hệ với một cái gối ôm.”
“Anh!” Cô ném cái gối về phía hắn. “Đồ đáng ghét!”
Hắn cười ha hả. Nhưng trong ánh mắt hắn, có một tia nhìn sắc lạnh mà cô không kịp nhận ra.
Trò chơi này, càng lúc càng thú vị.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận