Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nợ Máu, Mùi Tử Khí Và Lời Cảnh Tỉnh
Chiếc Porsche màu đỏ rực như một vết máu xé toạc màn đêm tĩnh lặng, dừng khựng trước cổng biệt thự nhà họ Dương. Cánh cửa bật mở, không phải sự ung dung của một vị khách, mà là sự hoảng loạn của một con mồi.
Lý Mẫn Hào, khuôn mặt vẫn còn nét ngây thơ khó tin, lôi xềnh xệch một Lưu Hạnh Trang tàn tạ, bết bát. Váy áo cô nhàu nát, tóc tai rối bù, nhưng kinh khủng nhất là ánh mắt – một ánh mắt trống rỗng, chết lặng của kẻ vừa thoát khỏi cửa tử.
Hoa Thiên Tuyết, người đã chờ sẵn ở phòng khách, sững sờ khi thấy cảnh tượng đó. Cô vừa nhận được cuộc gọi của Mẫn Hào, giọng nói đứt quãng, cầu cứu.
“Họ… họ đâu rồi?” Hạnh Trang run rẩy hỏi, ánh mắt vẫn láo liên như sợ thứ gì đó đuổi theo.
“An toàn rồi,” Thiên Tuyết trấn an, dù chính lồng ngực cô cũng đang đập thình thịch.
Lý Mẫn Hào ngồi phịch xuống sofa, cậu ta ôm đầu, lẩm bẩm. “Ồn ào quá… Bọn họ ồn ào quá… nên tôi… tôi phải cho họ im lặng…”.
“Cậu nói cái gì?” Thiên Tuyết lạnh gáy.
“Mẫn Hạo… và ông ta…” Mẫn Hào ngẩng lên, đôi mắt trong veo một cách đáng sợ. “Tuấn Kiệt nói họ đáng chết. Tuấn Kiệt nói họ đã giết Hạnh Như. Hắn nói… hắn nói… tôi phải trả thù.”
Lưu Hạnh Trang bật khóc nức nở. “Hắn… hắn giết họ rồi, Tuyết ơi! Hắn giết anh trai và cha ruột của mình! Cái túi… cái túi đen… mùi hôi thối…” Cô nôn khan, cơ thể co quắp lại vì ghê tởm.
Nhưng Mẫn Hào bỗng ngơ ngác: “Túi gì? Không… họ bị cảnh sát bắt rồi. Vì tội giết Liễu Hạnh Như.”
Hạnh Trang và Thiên Tuyết nhìn nhau. Đầu óc hắn ta là một mớ hỗn độn. Hắn đang tự tạo ra một ký ức giả để che đậy cho tội ác mà nhân cách “Tuấn Kiệt” đã gây ra. Con quỷ bên trong hắn đã tự tay dọn dẹp đối thủ, và giờ đây, con người ngây thơ đang ngồi đây, cố gắng ráp nối lại thực tại.
“Tuyết,” Mẫn Hào bỗng trở nên nghiêm túc, như thể nhân cách “Hào” đang giành lại quyền kiểm soát. Cậu ta lôi trong túi ra một phong thư đã nhàu và một USB. “Cái này… ‘Tuấn Kiệt’ lấy được từ phòng của Mẫn Hạo. Là bằng chứng.”
Thiên Tuyết run rẩy mở lá thư. Là nét chữ của Liễu Hạnh Như. Những dòng chữ tuyệt vọng, tố cáo tội ác của Lý Tư và Lý Mẫn Hạo. Họ đã ép cô phải sinh con, dùng đứa bé (Bảo Trân) làm công cụ để chiếm đoạt tài sản của cô, và khi cô chống cự… họ đã thủ tiêu cô, ngụy tạo thành một ca sinh khó.
Tất cả là sự thật. Nỗi nghi ngờ của cô đã đúng.
“Bằng chứng đã có,” Mẫn Hào nói, “Tôi… tôi phải đưa Trang đến bệnh viện. Vết thương của cô ấy…”
Lưu Ngọc Thái đột ngột xuất hiện như một cơn bão, theo sau là Đỗ Phương. Hắn vừa nghe tin em gái mình được tìm thấy.
“HẠNH TRANG!” Thái gầm lên, nhìn thấy bộ dạng của em gái, hắn điên tiết. “Thằng khốn! Mày đã làm gì nó?”
Hắn lao tới, vung nắm đấm về phía Mẫn Hào.
“Dừng lại!” Hạnh Trang hét lên, cô dùng hết sức lực, đứng chắn trước mặt Mẫn Hào. “Không phải cậu ấy! Là… là nhân cách khác!”
Lưu Ngọc Thái cứng họng. Hắn không hiểu. Nhưng nhìn vết thương đang sưng tấy, rỉ mủ trên cổ chân em gái, hắn không thể bình tĩnh. Hắn lôi Hạnh Trang, tống cô vào xe cấp cứu đã chờ sẵn , ánh mắt nhìn Mẫn Hào như muốn ăn tươi nuốt sống.
Lý Mẫn Hào đứng đó, cô độc, đáng thương. Cậu ta nhìn Thiên Tuyết: “Những gì tôi biết… tôi đã nói hết. Tôi… tôi xin lỗi.”
Cậu ta lảo đảo rời đi, theo sau chiếc xe cứu thương.
Thiên Tuyết đứng một mình trong phòng khách. Cô nhìn lá thư và cái USB trong tay. Kẻ thù đã rõ.
Nhưng…
Cô đi vào bếp. Bật lửa. Cô đưa lá thư vào ngọn lửa xanh lè. Giấy bén lửa, cháy bùng lên, biến những con chữ tố cáo thành tro tàn.
Cô không cần cái này.
Trả thù cho Hạnh Như? Không. Cô bây giờ, chỉ muốn một thứ.
“Cẩn thận với Dương Hạ Vũ.”
Tiếng Mẫn Hào vọng lại từ ngoài cửa, một lời cảnh tỉnh muộn màng, hoặc là, một lời nguyền rủa mới.
Thiên Tuyết cười nhạt. “Cẩn thận?”
Cô ngước nhìn lên cầu thang, về phía phòng ngủ của mình. Nơi đó, con quỷ của cô đang ngủ.
Anh ta cần cẩn thận với tôi. Hay tôi… cần cẩn thận với chính mình?
Và ở một góc khuất trên cầu thang, nơi bóng tối đặc quánh nhất, một bóng người đứng đó, lặng lẽ quan sát tất cả. Dương Hạ Vũ đã tỉnh. Hắn đã nghe thấy. Hắn đã thấy cô đốt lá thư.
Trái tim hắn, vốn đã đóng băng, bỗng nhiên nhói lên một cái. Hắn đã tin cô phản bội hắn. Nhưng cô… cô vừa đốt đi bằng chứng.
Con mèo nhỏ của hắn, cuối cùng, cũng đã tự mình mài sắc móng vuốt.
Hắn không bước ra. Hắn lùi lại vào bóng tối. Trò chơi này, dường như, vừa trở nên thú vị hơn rất nhiều. Hắn tin cô. Nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của cô, không phải sự ngây thơ của cô. Hắn tin cô sẽ chọn kẻ mạnh nhất để dựa vào. Và hắn… phải là kẻ đó.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận