Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bệnh Viện, Mùi Hương Và Dục Vọng
Công ty của Lâm Dịch Phong vừa hoàn thành một dự án lớn. Lợi nhuận vượt xa dự kiến. Cả đội ngũ kỹ thuật, mười mấy gã đàn ông khô khan, quyết định “xõa” một đêm tới bến.
Tại khách sạn Hoa Đình.
Rượu chảy như suối. Tiếng cười nói ồn ã.
“Phong ca! Uống đi! Hôm nay anh em mình không say không về!”
Lâm Dịch Phong lười biếng tựa vào ghế, lắc nhẹ ly rượu vang đỏ, ánh mắt lạnh nhạt nhìn đám đàn em đang phát cuồng. Hắn không thích ồn ào.
Vệ Diễn là kẻ ồn ào nhất. Hắn vừa nốc cạn một ly, vừa gọi điện thoại cho Bùi Yên.
“Yên Yên à… Anh… anh nhớ em quá! Hạng mục xong rồi! Mai anh đưa em đi ăn! Em yên tâm, anh… anh bảo đảm không uống say! Anh thề!”
Nói xong, hắn lại nốc cạn một ly khác, gục xuống bàn ngủ như chết, mặc kệ tiếng gọi của Bùi Yên ở đầu dây bên kia.
Lâm Dịch Phong nhíu mày. Tiếng chuông điện thoại của Vệ Diễn lại réo lên. Lần này, nó reo không ngừng, dai dẳng.
“Vệ Diễn, nghe điện thoại!” Hắn đá vào chân Vệ Diễn.
Không phản ứng.
Tiếng chuông phiền phức đó cứ reo. Lâm Dịch Phong mất kiên nhẫn, móc điện thoại từ túi Vệ Diễn ra.
Màn hình sáng lên. Hai chữ: “Yên Yên”.
Tim hắn lại lỡ một nhịp. Là cô ta.
Một sự tò mò quỷ quái thôi thúc, hắn trượt nút nghe.
Hắn chưa kịp lên tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói. Một giọng nói mà hắn không bao giờ quên được.
Nhưng lần này, nó không thanh thoát như ở triển lãm tranh. Nó vỡ vụn, run rẩy, và… đẫm nước mắt.
“A Diễn… hức… anh đến… đến đón em được không?”
Giọng cô mềm mại, xen lẫn tiếng nức nở, như một con thú nhỏ bị thương đang cầu cứu.
“Em… em khó chịu lắm… Bụng đau… người nóng… Em sợ…”
Lâm Dịch Phong đứng bật dậy. Cái lạnh trong mắt hắn bị thay thế bằng một thứ gì đó hắn không gọi tên được.
“A Diễn… anh nói gì đi… Em đau quá…”
Giọng cô ngắt quãng, đầy tuyệt vọng.
Hắn cúp máy.
“Các cậu lo cho bọn họ. Tôi đi trước.” Hắn nói với thư ký Trương.
Hắn lao ra khỏi phòng tiệc, đại não còn chưa kịp phân tích vì sao hắn phải đi. Hắn có thể gọi bác sĩ đến trường. Hắn có thể gọi cho bạn cùng phòng cô. Nhưng không. Hắn muốn tự mình đi.
Hắn muốn tận mắt nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của cô.

Cửa ký túc xá không khóa. Bạn cùng phòng cô đã đi chơi hết.
Hắn đẩy cửa bước vào. Căn phòng tối om.
Hắn thấy cô.
Cô không nằm trên giường. Cô đang cuộn tròn trên sàn nhà lạnh lẽo, ngay cửa nhà vệ sinh. Cả người run rẩy.
Hắn bật đèn.
Cô mặc một bộ đồ ngủ lụa mỏng màu hồng nhạt. Có lẽ vì cơn đau quằn quại, dây áo ngủ đã tuột ra.
Cô không mặc nội y.
Một bên vai áo trễ xuống, để lộ ra nửa bầu ngực tròn trịa, trắng như tuyết. Làn da non mềm nổi bật trên sàn nhà bẩn thỉu. Gương mặt cô tái nhợt, hàng mi ướt đẫm, đôi môi bị cắn đến bật máu.
Một cảnh tượng vừa đáng thương, vừa… kích thích một cách bệnh hoạn.
Lâm Dịch Phong cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Hắn bước tới, cúi xuống, bế cô lên.
Cô nhẹ bẫng. Thân thể mềm oặt, nóng hầm hập như một lò lửa. Hơi thở của cô phả vào cổ hắn.
Và mùi hương.
Thứ mùi hương thanh nhã, ngọt ngào, thứ mùi hương của riêng cô gái này, giờ đây nồng đậm hơn bao giờ hết, xộc thẳng vào khứu giác hắn.
Hắn ôm cô đi xuống cầu thang. Thân thể mềm mại của cô hoàn toàn dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Sự cọ xát của hai cơ thể, một nóng rực, một mát lạnh, tạo ra một dòng điện ma quái.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của bầu ngực cô đang ép vào ngực mình, không một lớp vải lót nào ngăn cách.
Yết hầu hắn trượt lên trượt xuống.
Một cảm giác nóng rực quen thuộc, mạnh mẽ, từ bụng dưới lan tỏa ra. “Con quái vật” của hắn đã thức tỉnh. Chỉ vì một cái chạm, một mùi hương.
Ngay lúc này, cô gái trong lòng hắn khẽ rên rỉ. Đôi mắt mờ mịt mê ly của cô mở ra. Cô không nhận ra hắn.
Cô vươn cánh tay yếu ớt, bám lấy cổ áo hắn, đôi môi nứt nẻ mấp máy.
“A Diễn…”
Giọng cô nhỏ như tiếng mèo con, đầy ủy khuất.
“Em đau… đau quá…”
Cô gọi tên một thằng đàn ông khác.
Lâm Dịch Phong sững lại. Sự mềm mại, sự quyến rũ, sự yếu đuối chết người này… tất cả đều là dành cho Vệ Diễn.
Đôi mắt hắn tối sầm lại. Một cơn giận dữ vô cớ, một sự ghen tuông không tên bùng lên.
Hắn siết chặt vòng tay, ôm cô chặt hơn, sải bước nhanh ra khỏi ký túc xá.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận