Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Thịnh Nộ Trong Xe Và Khách Sạn Của Quỷ
Không khí trong chiếc xe sang trọng đặc quánh lại.
Tô Điệp Y vẫn đang thao thao bất tuyệt về một dự án nào đó, cố gắng gây ấn tượng với người đàn ông ngồi ghế trước. Vệ Diễn thỉnh thoảng đáp lại vài câu.
Nhưng Lâm Dịch Phong không nghe thấy gì cả.
Toàn bộ sự chú ý của hắn đã bị hút vào tấm kính chiếu hậu.
Hắn nhìn cô gái đang “say ngủ”. Hơi thở đều đặn, khuôn mặt hồng hào vì nóng. Đôi môi cô khẽ chép chép. Hắn tự hỏi, cô đang mơ thấy cái gì?
Một con mèo lười biếng. Một con mèo hoang quyến rũ đang giả vờ ngoan ngoãn.
Vệ Diễn quay sang. Thấy “bạn gái” mình ngủ say bên cạnh, tình yêu trong hắn dâng trào. Hắn không kìm được, cúi xuống.
Một nụ hôn nhẹ, đầy sủng ái, đặt lên vầng trán mịn màng của cô.
“RẦM!”
Chiếc kính râm đắt tiền bị Lâm Dịch Phong ném thẳng vào bảng điều khiển.
Tiếng động chói tai khiến tất cả mọi người giật nảy mình. Chiếc xe suýt nữa lạng tay lái.
“Lâm… Lâm tổng?” Thư ký Trương, người đang lái xe, run rẩy hỏi. “Có chuyện gì sao ạ?”
“Không có việc gì.”
Giọng nói của Lâm Dịch Phong lạnh như băng. Hắn không quay đầu lại, nhưng áp suất vô hình tỏa ra từ người hắn khiến nhiệt độ trong xe giảm xuống âm độ.
“Lái xe cho cẩn thận.”
Thư ký Trương vội vàng gật đầu, không dám thở mạnh.
Tô Điệp Y lập tức im bặt. Cô ta sợ hãi. Cô ta cảm nhận được cơn thịnh nộ của hắn. Vì sao? Cô ta liếc nhìn Bùi Yên vẫn đang “ngủ say”, rồi nhìn Vệ Diễn đang ngơ ngác.
Vệ Diễn cũng không hiểu chuyện gì. Hắn chỉ biết, hắn vừa làm gì đó khiến Dịch Phong nổi giận.
Chỉ có Bùi Yên (A Yên), người đang nhắm mắt, là khẽ cong môi.
Ghen rồi sao? Tốt. Cứ ghen đi. Ghen tuông chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất cho dục vọng.

Hai tiếng sau, đoàn xe đến khu nghỉ dưỡng Thiên Thành.
Nó không giống một khách sạn. Nó giống một cung điện. Thiết kế hình cánh buồm khổng lồ vươn ra biển.
Cả đoàn vừa bước vào đại sảnh lộng lẫy, một giọng nữ lanh lảnh vang lên:
“Anh Dịch Phong!”
Một cô gái mặc váy ngắn, trẻ trung, xinh đẹp, chạy ào tới, vẻ mặt đầy vui mừng. Mễ Điềm Điềm.
“Anh Dịch Phong! Em biết ngay là anh sẽ đến đây mà!”
Lâm Dịch Phong nhíu mày. Sự bực bội trong xe lại dâng lên. “Sao cô lại ở đây?”
“Là mẹ anh nói cho em! Em đi cùng anh Tống Từ!” Cô gái chu môi.
Từ phía sau, một nhóm thanh niên ăn chơi, quần áo hàng hiệu, bước tới. Gã dẫn đầu, tóc nhuộm xám, đeo khuyên tai, chính là Tống Từ. Hắn bá vai Lâm Dịch Phong, cười lười biếng:
“Anh Phong, đến địa bàn của mình chơi mà không rủ anh em là không đẹp nhé!”
“Đúng vậy!” Một gã khác phụ họa. “Tụi em đến khách sạn ‘nhà cậu’ chơi, là để tăng doanh thu cho ‘nhà cậu’ đấy!”
Đám nhân viên công ty đi cùng, bao gồm cả Vệ Diễn, đều sững sờ.
Khách sạn… nhà cậu?
Tập đoàn Trung Thịnh? Là của nhà Lâm Dịch Phong?
Lâm Dịch Phong lười biếng gạt tay Tống Từ ra. Hắn không quan tâm đến sự ngạc nhiên của đám nhân viên. Hắn nhận chìa khóa phòng từ thư ký, cất bước đi về phía thang máy.
Trước khi cửa thang máy đóng lại, hắn liếc mắt.
Hắn không nhìn Mễ Điềm Điềm. Hắn không nhìn Vệ Diễn.
Hắn nhìn Bùi Yên.
Cô không hề nhìn hắn. Cô đang cúi đầu, nghịch ngợm bẻ từng ngón tay của Vệ Diễn. Vệ Diễn cũng cúi xuống, mỉm cười sủng nịch với cô.
“Sầm!”
Cửa thang máy đóng lại.
Mễ Điềm Điềm ủy khuất, mắt đỏ hoe. Tống Từ vội vàng dỗ dành: “Em gái, đừng để ý. Dịch Phong nó bị ‘âm dương bất điều’ (tính khí thất thường) ấy mà. Đi, anh dẫn em đi mua sắm.”
Tô Điệp Y đứng ở cuối cùng. Cô ta đã nghe thấy tất cả.
Khách sạn nhà cậu.
Trung Thịnh.
Lời đồn đại trên diễn đàn trường… là thật!
Cô ta bước vào thang máy khác, trái tim đập điên cuồng vì phấn khích. Mục tiêu của cô ta, không chỉ là một thiên tài IT. Hắn là một hoàng tử! Là người thừa kế của một đế chế bất động sản khổng lồ!
Cô ta siết chặt tay. Lâm Dịch Phong, anh… chỉ có thể là của em!
Cô ta liếc nhìn Mễ Điềm Điềm đang được Tống Từ dỗ dành. Một con nhóc hỉ mũi chưa sạch, dựa vào quan hệ của mẹ? Quá non. Cô ta không phải đối thủ.
Nhưng… Bùi Yên…
Tô Điệp Y cau mày. Sự ghen tị lúc nãy lại dâng lên. Nhưng không sao. Cô ta sẽ từ từ. Cô ta sẽ thắng.

Bùi Yên (A Yên) mở cửa phòng mình.
“Trời ạ!”
Căn phòng là một căn duplex siêu sang trọng. Nhưng điều gây choáng ngợp nhất, là một bức tường kính khổng lồ.
Bên ngoài không phải ban công.
Đó là một thủy cung.
Vô số loài cá nhiệt đới, rùa biển, thậm chí cả cá mập nhỏ, đang bơi lội trong làn nước xanh biếc. Ánh nắng xuyên qua mặt nước, chiếu vào phòng, tạo nên những gợn sóng lung linh huyền ảo.
Cô như đang ở dưới đáy đại dương.
A Yên chạy lại, áp mặt vào tấm kính dày, thích thú nhìn đàn cá.
Cô quay lại, ngắm nhìn căn phòng. Tầng một là phòng khách và thư phòng. Cô đi theo cầu thang xoắn ốc lên tầng hai. Phòng ngủ và phòng tắm.
Bên ngoài phòng ngủ là một ban công hình bán nguyệt, nhìn thẳng ra vịnh biển.
Quá xa hoa.
Cô thầm nghĩ. Loại phòng này… chắc chắn là do Lâm Dịch Phong sắp xếp.
Cô ngước mắt lên, và tim cô giật thót.
Cách ban công của cô không xa, chỉ ngăn cách bởi một khoảng không ngắn, là một ban công khác.
Và hắn đang đứng đó.
Lâm Dịch Phong. Hắn đã cởi áo vest, chỉ mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên. Hắn đang tựa vào lan can, mắt nhìn ra biển. Như cảm nhận được ánh nhìn, hắn quay đầu lại.
Bốn mắt chạm nhau.
Đôi mắt hắn sâu thẳm, đen kịt như vực sâu, như muốn hút cô vào.
Bùi Yên (A Yên) lập tức diễn. Cô hoảng hốt, mặt đỏ bừng, lúng túng gật đầu chào hắn một cái, rồi vội vàng xoay người, gần như là chạy trốn vào phòng ngủ.
Lâm Dịch Phong nhìn theo bóng lưng cô. Hắn nhếch mép.
“Đồ nhát gan.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận