Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cạm Bẫy, Nụ Hôn Và Sợi Chỉ Bạc
Thang máy đưa Bùi Yên lên tầng 20. Nữ phục vụ dẫn cô đi qua một hành lang dài, đẩy ra một cánh cửa gỗ nặng trịch.
“Chúc cô vui vẻ.” Nữ phục vụ cúi đầu rồi rời đi.
Bùi Yên bước vào.
Đây không giống một hồ bơi. Đây là một ốc đảo riêng tư. Trần nhà là kính vòm, bên ngoài là toàn bộ cảnh vịnh biển. Hồ bơi được thiết kế uốn lượn như một dòng sông lười, chạy xuyên qua khu vườn nhiệt đới mini. Xung quanh là những chiếc ghế sofa lớn, êm ái.
Và, đúng như lời phục vụ nói, không một bóng người.
Quá xa xỉ. Quá yên tĩnh.
Bùi Yên (A Yên) biết rõ chủ nhân nơi này muốn gì. Cô thong thả bước đến mép hồ, ngồi xổm xuống, vờ như đang ngắm cảnh đêm. Cô đưa hai bàn chân nhỏ, trắng nõn, khuấy nhẹ mặt nước.
Tiếng nước “rào… rào…” vang lên.
Nhưng không phải từ chân cô.
Một bóng người to lớn từ trong dòng sông lười kia bơi ra. Nước bắn tung tóe. Hắn bơi ngửa, cánh tay cường tráng, đầy cơ bắp, sải đều đặn. Chỉ vài giây, hắn đã bơi đến giữa hồ.
Bùi Yên nín thở.
Lâm Dịch Phong!
Hắn đang ở đây. Hắn không mặc gì ngoài chiếc quần bơi bó sát, để lộ thân trên hoàn hảo như tượng tạc. Cơ ngực, cơ bụng, đường nhân ngư… tất cả đều căng mọng dưới nước.
Bùi Yên (A Yên) lập tức nhập vai. Cô hoảng hốt.
Cô vội vàng rút chân lên, đứng dậy, định bỏ chạy. Cô phải diễn vai “con thỏ nhỏ sợ hãi”.
Cô xoay người. “A!”
Cô cố tình dẫm lên vũng nước bên cạnh, và “trượt chân”.
“TÕM!”
Cả người cô rơi thẳng xuống hồ. Nước lạnh ngắt bao phủ lấy cô.
“Cứu… Cứu…!” Cô hoảng loạn vùng vẫy. Cô biết bơi, dĩ nhiên. Nhưng Bùi Yên thì không, hoặc ít nhất, Bùi Yên đang hoảng sợ. Cô uống vài ngụm nước, diễn cảnh chết đuối hoàn hảo.
Ngay khi cô cảm thấy mình sắp chìm, một cánh tay thép siết quanh eo cô, kéo mạnh cô lên khỏi mặt nước.
“Khụ… khụ khụ…”
Cô hoảng loạn bám lấy bất cứ thứ gì cô vớ được. Đó là cổ của hắn. Cô bám chặt lấy hắn như gấu túi, hai chân theo bản năng quặp chặt lấy hông hắn, cả người dán sát vào lồng ngực trần trụi, nóng rực của hắn.
Hơi thở của cô gấp gáp phả vào tai hắn.
“Chỉ ngồi bên cạnh hồ bơi,” Lâm Dịch Phong cười khẽ, giọng hắn trầm khàn, mang theo ý trêu chọc rõ rệt, “Vậy mà cũng ngã xuống được sao?”
Bàn tay to của hắn vẫn đang siết chặt eo cô. Bàn tay còn lại, rất “tự nhiên”, trượt xuống dưới, đỡ lấy một bên mông căng tròn của cô.
Bùi Yên lúc này mới “hoàn hồn”.
Cô cảm nhận được tư thế của hai người.
Cô đang hoàn toàn treo trên người hắn. Ngực cô, chỉ cách một lớp áo tắm mỏng, đang ép chặt vào lồng ngực trần của hắn. Sự mềm mại của cô và sự cứng rắn của hắn cọ xát vào nhau.
Và…
Cô cảm nhận được một thứ gì đó. Một thứ vừa cứng vừa nóng, đang từ dưới nước, chọc vào bên hông cô.
Đó là “cự vật” (dương vật) của hắn. Nó đã cương lên.
Mặt Bùi Yên đỏ bừng (lần này là thật). Cô vội vàng giãy giụa. “Anh… anh thả tôi ra! Tôi… tôi tự lên được!”
“Đừng nhúc nhích.”
Giọng hắn khàn đi, mang theo mệnh lệnh không thể chống cự.
Cô gái trong lòng hắn mềm như không xương. Mùi hương của cô, sau khi hòa vào nước, càng thêm mê người. Cặp mông tròn lẳn, mềm mại, đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Hắn chỉ cần siết nhẹ…
Hắn không nhịn được. Hắn ôm cô chặt hơn.
“Cự vật” dưới nước của hắn càng sưng to, chọc thẳng vào bụng dưới mềm mại của cô.
Bùi Yên run lên.
Ngay trước khi mất kiểm soát, Lâm Dịch Phong bế cô lên, đặt cô ngồi xuống chiếc ghế sofa bên hồ.
Hắn với lấy chiếc khăn lông lớn, trùm lên người cô. Hắn cúi xuống, bắt đầu lau tóc cho cô. Động tác của hắn… nhẹ nhàng đến kỳ lạ.
Bùi Yên hoảng sợ. Sự ôn nhu này còn đáng sợ hơn cả sự thô bạo.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của cô reo lên. Là Vệ Diễn.
Cô vội vàng chộp lấy điện thoại. Màn hình sáng lên rồi… tắt ngóm.
“Chết tiệt, vào nước rồi!” A Yên thầm rủa. (Hoặc có lẽ… hắn đã làm gì đó?)
“Học trưởng, hôm nay… cảm ơn anh. Tôi… tôi phải về.” Bùi Yên đứng dậy, quấn chặt khăn, cố gắng rời đi. Cô sợ Vệ Diễn lo lắng.
Cô vừa đi được hai bước, cổ tay đã bị một bàn tay nóng rực nắm lấy.
Lâm Dịch Phong đã đứng ngay sau cô.
“Thích nó đến vậy sao?” Giọng hắn trầm thấp, không còn vẻ trêu chọc, chỉ còn sự băng giá.
“Học trưởng… anh…”
“Tôi hỏi,” hắn kéo cô lại, “Thích thằng đó đến mức một giây cũng không rời được à?”
“Người khác thì không thể sao?”
Hắn ép cô quay mặt lại, bàn tay to giữ chặt gáy cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn cúi xuống, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi cô.
“Yên Yên,” hắn gọi tên cô, giọng nói như một lời nguyền rủa, “Tôi nói cho em biết, tôi chờ không nổi nữa rồi.”
“Những gì Vệ Diễn có thể làm… tôi cũng có thể.”
“Nếu… là tôi thì sao?”
Bùi Yên sợ hãi. Cô cảm nhận được hơi thở của hắn. Cô cảm nhận được “côn thịt” (dương vật) của hắn, dù cách một lớp quần bơi ướt, vẫn đang cương cứng, nóng rực, áp sát vào đùi cô.
Cô khóc nấc lên vì sợ hãi. “Đừng…”
Lâm Dịch Phong nhìn giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Hắn cúi xuống, dịu dàng… liếm đi giọt nước mắt đó.
Rồi, hắn ngậm lấy môi cô.
Đó không phải là một nụ hôn.
Đó là một sự cắn nuốt.
Hắn “hung mãnh” (dữ dội) cướp lấy hơi thở của cô. Đầu lưỡi hắn thô bạo xâm chiếm khoang miệng cô, “mãnh liệt mút vào” (hút mạnh), quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ đang run rẩy của cô, lôi kéo, day nghiến.
“Ưm… ưm…”
Bùi Yên hoảng sợ đấm vào ngực hắn. Hắn còn không thèm nhúc nhích. Hắn đè cô ngửa ra sau, lên thành ghế sofa, một tay giữ chặt hai cổ tay cô, tay kia siết lấy eo cô, ép cô phải tiếp nhận sự xâm phạm này.
Hắn đang trừng phạt cô. Trừng phạt nụ hôn cô đã trao cho Vệ Diễn. Hắn muốn dùng vị của hắn để xóa đi vị của thằng đàn ông khác.
Hắn hôn điên cuồng, sâu đến mức cô gần như không thở nổi. Hắn hút cạn không khí của cô, mút lấy từng chút ngọt ngào trong miệng cô.
Khi cô gần như “mê mang” (mất ý thức), hắn mới lưu luyến buông ra.
Giữa hai đôi môi tách ra, một “sợi chỉ bạc” (sợi nước bọt) lấp lánh, dâm mĩ, kéo dài rồi đứt đoạn.
Lâm Dịch Phong đứng thẳng dậy, nhìn cô gái đang xụi lơ trên sofa. Đôi môi cô sưng đỏ, ướt át. Đôi mắt ngập nước, vừa sợ hãi vừa mê loạn.
Hắn thở dốc, “ánh mắt u ám”, như một con thú vừa nếm được món mồi ngon nhất.
Trò chơi kết thúc rồi, Bùi Yên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận