Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cánh Cửa Mở Ra Địa Ngục
Cơn nóng ập đến nhanh hơn Mễ Điềm Điềm tưởng tượng.
Loại thuốc này là hàng cấm, tác dụng cực mạnh.
Lâm Dịch Phong đang đứng nói chuyện xã giao, hắn đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình như có một lò lửa.
Hơi thở hắn trở nên nặng nề.
Không. Không phải nóng bình thường. Đây là một cơn “khát”.
Một cơn khát nguyên thủy, bùng lên từ bụng dưới. “Cự vật” (dương vật) của hắn bắt đầu nhói lên, nó đang đòi hỏi.
Mẹ kiếp! Hắn trúng thuốc!
Là con ranh Mễ Điềm Điềm!
Sự tàn ác lóe lên trong mắt hắn. Nhưng lý trí mách bảo hắn phải rời đi ngay lập tức. Hắn không thể để mất kiểm soát ở đây.
“Tôi không khỏe.” Hắn lạnh lùng nói với thư ký Trương, rồi sải bước rời khỏi sảnh tiệc.
Hắn cần một vòi sen nước lạnh. Hoặc một người đàn bà.
Hắn ấn thang máy về phòng. Nhưng khi đi dọc hành lang, mỗi tế bào trong người hắn gào thét. Hơi nóng thiêu đốt hắn từ bên trong. “Côn thịt” (dương vật) của hắn đã cương cứng đến phát đau, nó đang cọ xát vào lớp quần âu, như muốn xé toạc mọi thứ.
Hắn đi qua phòng mình, nhưng hắn không dừng lại.
Có một thứ gì đó… một mùi hương… đang kéo hắn đi.
Mùi hương của cô. Thanh ngọt, mê người. Như một liều thuốc phiện.
Mùi hương đó phát ra từ căn phòng ngay bên cạnh. Phòng của Bùi Yên.
Hắn dừng lại. Hắn biết mình không nên. Nhưng con thú bên trong hắn đã hoàn toàn chiếm lấy quyền kiểm soát.
Hắn muốn cô. Hắn muốn cô gái đó. Hắn muốn cái “tiểu huyệt” (âm đạo) thanh thuần kia làm tắt ngọn lửa trong hắn!
“BÙM! BÙM! BÙM!”
Hắn không gõ cửa. Hắn đập cửa.

Bùi Yên (A Yên) vừa tắm xong. Cô đang lau tóc. Cô lấy cớ mệt, không dự tiệc mà về phòng trước. Cô biết, màn kịch hay sắp bắt đầu.
Cô nghe thấy tiếng đập cửa điên cuồng.
Vệ Diễn sao? Say rượu à?
Cô khoác vội chiếc áo choàng tắm, ra mở cửa.
“A Diễn, anh…”
Cô sững lại.
Không phải Vệ Diễn.
Là Lâm Dịch Phong.
Hắn đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội. Âu phục xộc xệch. Cà vạt đã bị giật tung. Hàng cúc áo sơ mi trên cùng bung ra.
Và đôi mắt hắn.
Chúng đỏ ngầu. Đỏ như máu. Không còn lý trí, chỉ còn lại thú tính trần trụi.
“Anh…”
Cô chưa kịp phản ứng, hắn đã xô mạnh cô ra.
Hắn lao vào phòng như một con thú dữ, dùng chân đá sầm cửa lại, khóa trái.
“RẦM!”
Bùi Yên bị đẩy ngã, va vào bức tường phía sau.
“Lâm học trưởng! Anh làm gì vậy?!” A Yên bắt đầu “diễn” vai sợ hãi.
Hắn không trả lời. Hắn chỉ thở hổn hển. Hắn nhìn cô. Nhìn làn da ướt át sau khi tắm. Nhìn chiếc áo choàng tắm mỏng manh. Nhìn giọt nước đang chảy từ tóc xuống cổ cô, chui vào khe ngực…
“CÚT RA!” Hắn gầm lên.
Nhưng hắn không phải nói với cô. Hắn đang nói với chút lý trí cuối cùng của mình.
Nhưng đã quá muộn. Mùi hương của cô quá nồng.
Hắn lao tới.
“KHÔNG!”
Bùi Yên hét lên.
Hắn tóm lấy cô, nhấc bổng cô lên và ném thẳng xuống ghế sofa. Cả người hắn đè lên.
“Ưm…!”
Miệng cô bị khóa chặt. Hắn hôn cô, hay đúng hơn là “cắn nuốt” cô. Đây là nụ hôn của một kẻ chết đói. Thô bạo, tàn nhẫn, đầy tuyệt vọng. Lưỡi hắn càn quét khoang miệng cô, hút cạn không khí, nước bọt của hắn tràn vào miệng cô.
A Yên thật sự có chút hoảng. Hắn… hắn bị bỏ thuốc!
Kịch bản đã thay đổi!
“Buông… buông ra!” Cô cố gắng đẩy hắn.
Nhưng hắn nặng như một tảng đá. Hắn không nghe. Tay hắn bắt đầu xé rách.
“XOẸT!”
Chiếc áo choàng tắm mỏng manh bị xé toạc.
Làn da trắng nõn, trần trụi hoàn toàn phơi bày trong không khí.
“A!”
“Đẹp… đẹp quá…” Hắn lẩm bẩm, mắt hắn mờ đi vì dục vọng.
Cô hoàn toàn trần truồng. Một cơ thể hoàn mỹ. Đôi vú căng tròn, hồng hào. Cái eo thon nhỏ. Và khu rừng rậm rạp phía dưới… à không…
Nó “trơn bóng”. “Không một sợi lông.”
Sự trơn láng, thanh thuần đó như một đòn chí mạng, đánh tan nốt chút lý trí cuối cùng của hắn.
Hắn cúi xuống, vùi mặt vào ngực cô. Hắn hít hà mùi hương của cô như một con nghiện.
“Đừng! Anh không thể làm vậy! Đây là phạm pháp!” Bùi Yên la hét, cố gắng dùng lý trí để gọi hắn.
“Phạm pháp?” Hắn cười gằn. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô. “Phạm pháp thì sao?”
Hắn cúi xuống, há miệng, ngậm lấy một bên “nhũ hoa” (núm vú) đang run rẩy của cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận