Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địa Ngục Trần Gian
Cơn đau đớn vẫn chưa kịp nguôi ngoai, Bùi Yên cảm thấy cơ thể mình như bị xé làm trăm mảnh. Nơi tư mật nhất sưng tấy, đau rát, mỗi một cử động nhỏ cũng khiến cô ứa nước mắt. Cô vừa mới trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng nhất cuộc đời, bị chính người đàn ông cô từng ngưỡng mộ cưỡng đoạt. Hắn vẫn còn nằm bên cạnh, hơi thở đều đều, nhưng bàn tay to lớn vẫn chiếm hữu đặt trên eo cô, như một chiếc gông cùm.
Cô tưởng mọi thứ đã kết thúc, cô chỉ muốn chết đi.
Nhưng khi Bùi Yên vừa cựa mình, cố lết cái thân thể tàn tạ ra khỏi chiếc giường ô uế, bàn tay kia bỗng siết lại như một gọng kìm thép.
“A…” Cô rên lên một tiếng đau đớn.
Lâm Dịch Phong đã tỉnh. Đôi mắt hắn không còn vẻ mê man vì thuốc, mà thay vào đó là sự thanh tỉnh đáng sợ. Hắn nhìn cô, không phải ánh mắt của kẻ hối lỗi, mà là ánh mắt của một con thú săn mồi vừa nếm được món ngon.
Bùi Yên co rúm người, nước mắt lại trào ra. “Buông… buông tôi ra…”
Hắn không trả lời. Hắn chỉ lật người, đè cô xuống dưới thân mình một lần nữa. Cự vật vừa mới yên tĩnh sau cuộc mây mưa điên cuồng, giờ đây lại bắt đầu có dấu hiệu trướng lớn, cọ xát vào đùi non ướt đẫm của cô.
“Không… Đừng mà… Tôi xin anh…” Bùi Yên hoảng loạn tột độ. Cô không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa. “Anh đã có được thứ anh muốn rồi… Thuốc… thuốc đã hết tác dụng rồi mà…”
Lâm Dịch Phong cúi xuống, chóp mũi hắn gần như chạm vào chóp mũi cô. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào mặt cô, mang theo mùi vị của sự chiếm đoạt.
“Thuốc?” Hắn cười khẩy, một nụ cười khiến Bùi Yên lạnh sống lưng. “Em nghĩ chỉ là do thuốc thôi sao?”
Hắn chống tay lên, nhìn cô gái đang trần trụi, run rẩy dưới thân mình. Vùng da trắng nõn chi chít dấu hôn xanh tím, dấu vết của sự tàn bạo đêm qua. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má đẫm nước mắt của cô.
“Đúng là thuốc đã giúp anh có lý do để bắt đầu,” hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy mê hoặc nhưng cũng tàn nhẫn vô cùng. “Nhưng thứ khiến anh tiếp tục… là em, Bùi Yên à. Là cơ thể này.”
Hắn không đợi cô phản ứng, bàn tay to lớn di chuyển xuống dưới, lướt qua bộ ngực sữa vẫn còn sưng đau vì bị giày vò, rồi dừng lại ở nơi tư mật đã bị tàn phá nặng nề.
“Không! Dừng lại!” Bùi Yên hét lên, cố khép chặt hai chân.
Nhưng sức lực của cô chỉ như châu chấu đá xe. Lâm Dịch Phong dễ dàng tách hai chân cô ra, nâng chúng lên vai mình. Tư thế nhục nhã này khiến cửa huyệt sưng đỏ của cô phơi bày hoàn toàn trước mắt hắn. Dâm thủy và tinh dịch của hắn đêm qua, hòa lẫn với một chút máu tươi, tạo nên một cảnh tượng dâm mỹ mà thê thảm.
“Tiểu huyệt của em thật sự rất tuyệt,” hắn khen ngợi một cách bệnh hoạn. “Nó cắn chặt anh, không chịu buông tha.”
“Anh là đồ cầm thú! Thả tôi ra!”
“Cầm thú?” Lâm Dịch Phong cười lớn. “Vậy thì hôm nay em sẽ được nếm thử mùi vị của cầm thú thật sự.”
Hắn nắm lấy cự long đã hoàn toàn cương cứng, nhắm thẳng vào cái lỗ nhỏ đáng thương kia, không một chút báo trước, hung hăng đâm thẳng vào.
“A!!! Đau!!!”
Bùi Yên hét lên một tiếng xé lòng. Cơn đau như muốn xé toạc cô ra làm đôi. Tiểu huyệt non nớt chưa kịp hồi phục lại phải đón nhận sự xâm nhập tàn bạo. Nó quá chật, quá rát.
Lâm Dịch Phong mặc kệ tiếng khóc lóc van xin của cô. Hắn giữ chặt lấy eo cô, bắt đầu luật động một cách điên cuồng. Mỗi một cú thúc của hắn đều sâu và mạnh, như muốn đóng cọc, muốn đem toàn bộ tinh hoa của hắn rót đầy vào trong cô.
“Không… Dừng lại… Đau quá… Tôi sẽ chết mất… Huhu…” Bùi Yên khóc nấc lên, móng tay cô cào cấu vào tấm lưng rắn chắc của hắn, để lại những vệt máu đỏ tươi, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn.
“Chết?” Hắn thở dốc bên tai cô, cắn vào vành tai mẫn cảm. “Em sẽ không chết. Em sẽ chỉ cảm thấy sướng thôi. Em là của anh, Bùi Yên. Nghe rõ chưa? Của anh!”
Hắn không còn là Lâm Dịch Phong bị thuốc khống chế nữa. Giờ đây, hắn hoàn toàn tỉnh táo. Hắn biết mình đang làm gì. Hắn đang cường bạo cô, một lần nữa, chỉ vì hắn muốn, chỉ vì hắn thích cái cảm giác được chiếm hữu cơ thể này.
Tiếng da thịt va chạm vào nhau “bạch bạch” vang vọng khắp căn phòng. Tiếng rên rỉ thống khổ của Bùi Yên hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của Lâm Dịch Phong, tạo thành một bản giao hưởng của địa ngục.
Hắn lật người cô lại, bắt cô quỳ bò trên giường, rồi thúc vào từ phía sau. Tư thế này càng khiến hắn tiến vào sâu hơn. Cự vật thô tráng như muốn đâm thủng tử cung cô.
“Đừng nhìn… Đừng nhìn tôi như thế…” Bùi Yên cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn đang dán chặt vào tấm lưng trần và cặp mông đang bị hắn giày vò của mình. Cô cảm thấy nhục nhã tột cùng.
“Tại sao không? Em đẹp lắm.” Hắn vỗ mạnh vào mông cô, khiến nó hằn lên năm dấu tay đỏ ửng. “Cặp mông này vểnh lên thật gợi đòn.”
Hắn thúc mạnh thêm hàng trăm cái nữa, cho đến khi cảm nhận được tiểu huyệt của cô co giật kịch liệt, hắn mới gầm lên một tiếng trầm đục, bắn ra một luồng tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong cô.
Bùi Yên lịm đi. Cô ngã gục xuống giường, thân thể mềm nhũn, ý thức mơ hồ. Cô chỉ còn biết khóc trong câm lặng.
Lâm Dịch Phong rút cự vật của mình ra, nhìn dòng tinh dịch trắng đục hòa lẫn với máu tươi chảy ra từ hoa huyệt của cô. Hắn nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng, mặc kệ sự kháng cự yếu ớt của cô. Hắn hít hà mùi hương trên tóc cô, thỏa mãn nói:
“Từ bây?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận