Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Qua Điện Thoại
Lâm Dịch Phong đang ở Châu Âu. Nhưng khoảng cách địa lý không làm giảm đi sự kiểm soát của hắn. Hắn gọi cho Bùi Yên mỗi ngày. Mỗi cuộc gọi đều là một màn tra tấn. Hắn hỏi cô hôm nay ăn gì, học gì, mặc gì. Hắn như một cái bóng ma, len lỏi vào từng kẽ hở trong cuộc sống của cô.
Hôm đó là thứ năm. Bùi Yên vừa về đến ký túc xá, may mắn là không có ai ở nhà. Điện thoại lại reo. Là hắn.
Cô hít một hơi thật sâu, bấm nghe.
“Yên Yên.” Giọng hắn trầm ấm vang lên.
“Vâng.”
“Đang làm gì?”
“Em… em vừa đi học về. Đang định tra tài liệu.”
“Tài liệu gì?”
“Về Alfred Sisley. Cho bài luận sắp tới.”
“Ồ,” hắn cười nhẹ. “Anh cũng thích ông ta. Hay là cuối tuần anh bay về, đưa em sang Paris xem triển lãm gốc của ông ấy nhé?”
“Không cần!” Bùi Yên hoảng hốt từ chối. Hắn mà về, cô lại phải… Cô vội vàng bịa lý do. “Cuối tuần em có bài kiểm tra rồi.”
“Tiếc thật.” Giọng hắn có vẻ tiếc nuối. “Vậy thôi. À, anh có mua quà cho em. Một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao. Rất hợp với em.”
Bùi Yên im lặng. Cô không muốn quà của hắn.
Không khí chìm xuống vài giây. Rồi đột nhiên, cô nghe thấy tiếng thở của hắn ở đầu dây bên kia trở nên nặng nề hơn.
“Yên Yên,” giọng hắn khàn đi.
“…Dạ?” Bùi Yên có một dự cảm chẳng lành.
“Anh đang ở trong phòng khách sạn,” hắn nói, giọng chậm lại, đầy gợi dục. “Và anh đang nghĩ đến em.”
Bùi Yên cứng người.
“Anh đang nghĩ đến đêm đó, ở trong xe. Anh nghĩ đến cái cách em mút cặc cho anh. Em có biết… anh cứng lên rồi không?”
“Dừng… dừng lại đi…” Bùi Yên run rẩy, vội vàng nhìn ra cửa, sợ ai đó nghe thấy.
“Không. Anh muốn em nghe.” Cô nghe thấy tiếng kim loại của thắt lưng va vào nhau. Tiếng phéc-mơ-tuya bị kéo xuống.
“Giờ anh đang cầm nó trong tay,” hắn thở dốc. “Nó nóng lắm, Yên Yên. Nó đang giật giật vì em. Em có muốn thấy nó không?”
“Lâm Dịch Phong! Anh… anh bệnh hoạn!”
“Gọi tên anh đi.” Hắn ra lệnh.
“Không!”
“Gọi tên anh! Ngay lập tức! Bằng không anh bay về ngay đêm nay, đụ em ngay trong ký túc xá này đấy!”
Cô sợ hãi. Cô biết hắn dám làm.
“Dịch… Dịch Phong…”
“Tốt lắm. Gọi tiếp đi. Anh muốn nghe giọng em trong khi anh tự sướng.”
Tiếp theo đó là địa ngục. Hắn bắt cô phải ở yên trên điện thoại. Hắn không nói gì thêm, chỉ có tiếng thở dốc ngày càng nặng nề của hắn, và tiếng “chụt chụt” ướt át của bàn tay hắn đang nắm lấy con cặc của mình mà tuốt lên tuốt xuống.
Bùi Yên bịt miệng lại, nước mắt chảy ròng ròng. Cô đang bị ép phải nghe hắn tự sướng qua điện thoại. Đây là sự sỉ nhục tột cùng.
“A… Yên Yên… Em thật dâm… cái miệng nhỏ của em… mút thật chặt…”
Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, sau đó là vài giây im lặng, chỉ còn tiếng thở hổn hển.
Bùi Yên vội vàng cúp máy, ném điện thoại ra xa như một vật bẩn thỉu. Cô chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Cô không hề hay biết, ở ngoài ban công, Tô Điệp Y đã đứng đó từ lúc nào.
Tô Điệp Y đã nghe thấy tất cả.
Không chỉ là cái tên “Dịch Phong”. Mà là toàn bộ cuộc điện thoại dâm đãng đó. Tiếng hắn thở dốc. Tiếng hắn ra lệnh. Và tiếng Bùi Yên… run rẩy gọi tên hắn.
Một cơn ghen tuông điên cuồng ập đến, đốt cháy mọi lý trí của Tô Điệp Y.
Lâm Dịch Phong! Người đàn ông mà cô ta ngưỡng vọng, người mà cô ta cho là thanh cao, lại có thể làm ra chuyện bẩn thỉu như vậy qua điện thoại.
Và con đĩ Bùi Yên! Con đĩ giả tạo!
Tô Điệp Y siết chặt tay. Mày dám cướp hắn từ tay tao.
Một ý nghĩ lóe lên. Cô ta không thể nói cho Vệ Diễn. Nếu Vệ Diễn chia tay Bùi Yên, chẳng phải là tạo cơ hội cho con đĩ đó quang minh chính đại đến với Lâm Dịch Phong sao?
Không. Không thể được.
Mày đã muốn làm đĩ, thì tao sẽ cho mày làm một con đĩ thật sự. Tao sẽ khiến mày thân bại danh liệt. Tao sẽ khiến Lâm Dịch Phong, khi nhìn thấy bộ mặt thật của mày, cũng phải cảm thấy ghê tởm!
Tô Điệp Y lấy điện thoại ra, bấm một số máy.
“Chú hai à? Cháu có việc này muốn nhờ chú… Chú có biết tay thám tử tư nào giỏi không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận