Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lối Thoát Mong Manh và Sự Trở Về Của Ác Mộng
Bùi Yên sống trong địa ngục. Ban ngày, cô phải đối mặt với Vệ Diễn, trái tim quặn thắt vì tội lỗi. Ban đêm, cô run rẩy trong những cuộc gọi dâm đãng của Lâm Dịch Phong. Cô như một con rối, bị hai sợi dây giật xé về hai phía.
Ngay lúc cô tưởng mình sắp sụp đổ, một tia hy vọng chợt lóe lên.
Thầy Morris, giáo sư người Pháp dạy môn Lịch sử Nghệ thuật, gọi cô lại sau giờ học.
“Bùi Yên,” thầy mỉm cười hiền hậu. “Thầy để ý em từ lâu. Em rất có thiên phú. Em có hứng thú với chương trình trao đổi sinh viên một năm ở Paris không?”
Paris?
Tim Bùi Yên đập thịch một tiếng.
“Học viện Mỹ thuật Paris,” thầy Morris nói tiếp. “Đây là cơ hội tuyệt vời để em mở mang tầm mắt. Chim non không thể mãi ở trong lồng.”
Bùi Yên cảm thấy như có một luồng sinh khí mới vừa được bơm vào cơ thể. Paris! Đó là một lối thoát! Một nơi cách xa Lâm Dịch Phong hàng ngàn cây số! Hắn sẽ không thể kiểm soát cô, không thể tìm thấy cô.
“Em… em có!” Cô cố nén sự vui sướng, giọng run lên.
“Tốt lắm. Về chuẩn bị hồ sơ đi. Hai tuần nữa nộp cho thầy.”
Ngày hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều tuần, Bùi Yên cảm thấy mình có thể thở. Cô lập tức gọi điện về nhà báo cho bố mẹ. Bọn họ dĩ nhiên là ủng hộ.
Cô bắt đầu kế hoạch bỏ trốn của mình một cách bí mật. Cô không dám nói cho Vệ Diễn, vì cô biết anh sẽ không để cô đi. Và cô càng không thể để Lâm Dịch Phong biết.
Cô lao vào hoàn thiện hồ sơ, chuẩn bị bài luận, xin visa… Mọi thứ phải được thực hiện trong im lặng tuyệt đối.
Chỉ một tháng nữa thôi. Ráng chịu đựng. Mình sẽ được tự do.
Cô đang đếm từng ngày, trong lòng nhen nhóm hy vọng, thì chiếc điện thoại reo lên. Vẫn là số của hắn.
Cô hít một hơi, chuẩn bị tinh thần cho một màn tra tấn qua điện thoại nữa.
“Yên Yên.”
“Vâng.”
“Anh về rồi.”
Bùi Yên sững sờ. “Về? Anh nói… một tháng mà…”
“Công việc xong sớm.” Hắn cười. “Đang ở cổng trường. Xuống đây.”
Hy vọng mong manh của cô vỡ tan tành. Hắn đã về. Ác mộng đã quay trở lại.
Cô bước ra khỏi cổng, chiếc Maybach quen thuộc đậu sừng sững như một con quái vật. Cô vừa mở cửa bước vào, còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, một cánh tay đã lôi cô ngã vào lòng hắn.
Lâm Dịch Phong, bằng xương bằng thịt, đang ở đây. Hắn gầy đi một chút, nhưng ánh mắt càng thêm sắc bén và… đói khát.
Hắn không nói một lời, cúi xuống, nghiền nát môi cô bằng một nụ hôn.
Nụ hôn này không có chút dịu dàng nào của sự xa cách. Nó là một nụ hôn của sự chiếm hữu, của sự trừng phạt. Hắn hôn cô như muốn nuốt chửng cô, lưỡi hắn càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô, mút mạnh cái lưỡi đang run rẩy của cô.
Bàn tay hắn không đợi một giây, xé toạc cúc áo sơ mi của cô, luồn vào trong, tóm lấy bộ ngực sữa mềm mại.
“Ưm… ưm…” Bùi Yên cố đẩy hắn ra. “Đây là… trường học…”
“Anh biết.” Hắn gầm gừ, tay bóp mạnh. “Anh nhớ em. Nhớ cái lồn của em. Nhớ vị vú của em.”
Hắn cắn mạnh vào cổ cô, để lại một dấu hôn đỏ ửng. Hắn cọ xát con cặc đang cương cứng của mình vào đùi cô.
Bùi Yên hoảng sợ. “Em… em phải về ký túc xá… Sắp đến giờ giới nghiêm rồi…”
“Giới nghiêm?” Lâm Dịch Phong cười lạnh, cuối cùng cũng buông tha đôi môi sưng mọng của cô. “Em nghĩ em còn về được sao?”
Hắn rút điện thoại ra, bấm gọi. “Alo, Dì Vương à? Tôi Lâm Dịch Phong đây. Bùi Yên tối nay ở lại với tôi. Dì ghi lại giúp nhé.”
Hắn cúp máy, nhìn cô gái đang chết trân.
“Anh đã xin nghỉ cho em rồi.” Hắn khởi động xe. “Tối nay, em là của anh.”
Chiếc xe lao đi, mang theo Bùi Yên, rời xa lối thoát duy nhất của cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận