Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dã Thú Trong Xe (Phần 1)
Chiếc Maybach đen bóng, kiêu hãnh và đắt đỏ, giờ đây không khác gì một cái lồng sắt giam cầm con mồi. Bên ngoài, khuôn viên trường đại học vẫn yên bình dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhưng bên trong, không khí đặc quánh lại vì dục vọng nguyên thủy và sự sợ hãi tột độ.
Bùi Yên bị ép chặt vào lớp đệm ghế da lạnh lẽo. Nụ hôn của Lâm Dịch Phong không còn là sự trêu chọc hay thăm dò nữa, nó là sự cắn xé, sự xâm chiếm tàn bạo. Mùi máu tanh từ môi cô, nơi bị hắn cắn bật máu, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính đắt tiền trên người hắn, tạo thành một tổ hợp kích thích đến ghê rợn.
“Ưm… Đừng… tha…”
Tiếng nức nở của cô bị nuốt chửng. Hắn như một con dã thú đã nếm được mùi máu, hoàn toàn mất đi lý trí. Hắn không chỉ xé rách chiếc váy của cô, mà còn đang xé nát sự kiêu hãnh cuối cùng của cô.
Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn luồn vào trong lớp vải rách, bóp mạnh lấy bầu ngực căng tròn của cô. Lớp áo lót mỏng manh không thể ngăn cản được sức lực của hắn. Hắn cách một lớp vải, dùng ngón tay cái miết mạnh lên đầu vú đã sớm cương cứng vì sợ hãi.
“A!” Bùi Yên giật nảy mình, dòng điện nhục nhã chạy dọc sống lưng.
“Rên đi! Rên to lên cho tao nghe!” Hắn gầm gừ bên tai cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm.
“Xoẹt!”
Chiếc áo lót ren mỏng manh bị hắn giật đứt. Hai con thỏ ngọc trắng nõn, no đủ nảy bật ra trước mắt hắn. Dưới ánh đèn mờ ảo trong xe, chúng run rẩy, đầy đặn và quyến rũ đến chết người. Đầu vú hồng hào, nhỏ xinh đang co rúm lại.
Lâm Dịch Phong rít lên một tiếng thỏa mãn. Hắn lật mạnh người cô lại, ép cô quỳ bò trên ghế, mông chổng cao về phía hắn. Tư thế này khiến Bùi Yên cảm thấy mình nhục nhã như một con vật.
“Không… Đừng nhìn… Van xin anh…” Cô khóc nấc lên, hai tay bấu chặt vào thành ghế.
“Muộn rồi, con đĩ của tao.”
Hắn không vội vàng đâm vào. Hắn kéo khóa quần. Con cặc khổng lồ, tím bầm vì cương cứng, bật ra, ngạo nghễ chỉ thẳng vào cặp mông tròn lẳn của cô. Nó nóng rực, gân xanh nổi lên chằng chịt, run rẩy vì kích động.
Hắn nắm lấy cây gậy thịt của mình, dí đầu khấc ướt át vào kẽ mông trắng nõn của cô. Hắn không đâm vào lỗ lồn đang ướt sũng vì sợ hãi, mà cố tình cà qua cà lại giữa hai khe mông, thỉnh thoảng lại trượt xuống mép lồn, nghiền nát hạt đậu nhỏ đang sưng lên của cô.
“A… Đừng… bẩn… Đừng làm vậy…” Bùi Yên vặn vẹo cơ thể, cố gắng trốn thoát sự đụng chạm ghê tởm.
“Bẩn sao? Tao còn có thể bẩn hơn nữa!”
Hắn dùng cây cặc của mình vỗ “bép bép” lên mông cô, sau đó ấn mạnh nó vào khe mông, bắt đầu thúc hông. Dù không vào trong, nhưng sự ma sát nóng bỏng, da thịt chạm vào da thịt, vẫn khiến Bùi Yên cảm thấy như bị lửa đốt.
Đúng lúc này, bên ngoài xe có tiếng cười nói của vài sinh viên đi ngang qua.
“Nhìn cái gì vậy?”
“Hình như xe đang rung… Bên trong có tiếng gì ấy, nghe xem?”
Mấy cái bóng tò mò ghé sát vào cửa sổ xe, cố gắng nhìn vào bên trong.
Trái tim Bùi Yên như ngừng đập. Toàn thân cô cứng đờ. Xấu hổ, nhục nhã và sợ hãi dâng lên đến cổ họng. Nếu bị nhìn thấy… cô sẽ chết mất!
“Sợ à?” Lâm Dịch Phong thì thầm bên tai cô, giọng nói hắn đầy tà ác. Hắn không những không dừng lại, mà còn cố tình thúc mạnh hơn, khiến chiếc xe rung lên rõ rệt.
“Anh… anh dừng lại đi… có người…” Cô nức nở, giọng run rẩy.
“Hửm? Bọn nó đang xem đấy.” Hắn cười khẩy. “Em nói xem, nếu tao bật đèn xe lên, bọn nó sẽ thấy gì? Sẽ thấy Bùi giáo hoa thanh cao đang chổng mông lên cho đàn ông địt như thế nào?”
“Không! Không!!” Bùi Yên hoảng loạn gào lên.
“Vậy thì ngoan ngoãn.” Hắn cắn vào vành tai cô. “Hay em muốn tao gọi Vệ Diễn đến đây? Để nó xem anh trai nó đang đè con đĩ của nó ra địt nát lồn thế nào?”
Lời uy hiếp tàn nhẫn như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Vệ Diễn… Không, không thể để anh ấy biết.
“Tôi… tôi nghe lời… xin anh…” Cô tuyệt vọng gật đầu, nước mắt lã chã rơi.
“Ngoan lắm.”
Lâm Dịch Phong hài lòng. Hắn liếm vệt nước mắt trên má cô, sự điên cuồng trong mắt dịu đi một chút, nhưng dục vọng thì không. Hắn hôn cô, một nụ hôn sâu, trấn an con mồi vừa bị dọa sợ.
Hắn tạm thời rút con cặc đang gào thét của mình ra, nhưng bàn tay thì không yên phận. Hắn lật người cô lại, nhìn cô gái trần trụi, tóc tai rối bời, nước mắt giàn giụa, hắn lại thấy nứng hơn.
Ngón tay thô ráp của hắn trượt xuống dưới, nhẹ nhàng vuốt ve cánh rừng rậm rạp đã ướt đẫm. Hắn tách hai mép lồn mọng nước của cô ra, để lộ cái lỗ nhỏ màu hồng phấn đang co giật.
“Ướt thật đấy.” Hắn cười.
Ngón giữa của hắn chậm rãi đâm vào, khám phá sự chật chội và ấm nóng bên trong. Bùi Yên run lên, một tiếng rên rỉ vụn vỡ thoát ra khỏi cổ họng.
Lâm Dịch Phong nhếch mép. Hắn biết, đêm nay còn dài.
Hắn liếc nhìn ra ngoài. Đám sinh viên tò mò đã bỏ đi. Hắn mỉm cười dỗ dành, giọng nói lại trở nên ôn nhu một cách đáng sợ: “Đừng sợ, Yên Yên. Cửa sổ xe này là loại đặc chế, bên ngoài không nhìn vào trong được đâu.”
Bùi Yên run rẩy, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô nhìn hắn bằng ánh mắt ngập tràn thống khổ và oán hận.
“Tôi hận anh.” Giọng cô khàn đặc.
Lâm Dịch Phong cười lớn, nụ cười đó không hề có ý vui vẻ. Hắn cúi xuống, hôn lên đôi mắt đẫm lệ của cô.
“Vậy thì cứ hận đi.”
Hắn nói, và ngón tay bên dưới bắt đầu chuyển động mạnh mẽ hơn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận