Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Bên Hồ Và Tiếng Rên Trong Điện Thoại
Kính Hồ buổi chiều thật yên tĩnh. Vệ Diễn nắm chặt tay Bùi Yên, không cho cô trốn thoát.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Yên Yên? Em đang giấu anh điều gì đó.” Giọng Vệ Diễn đầy tổn thương.
Bùi Yên cúi gằm mặt. Cô phải nói thế nào đây?
“Anh… anh đừng hỏi nữa.”
“Tại sao không? Anh là bạn trai em!” Vệ Diễn kéo cô lại, ép cô nhìn thẳng vào mình. “Em có biết mấy hôm nay anh lo lắng thế nào không?”
Nhìn thấy sự đau khổ trong mắt hắn, Bùi Yên cảm thấy mình thật tồi tệ. Cô không xứng đáng với tình yêu này.
“A Diễn…” Cô hít một hơi thật sâu. “Chúng ta… chia tay đi.”
Sự im lặng bao trùm. Vệ Diễn sững sờ, như không tin vào tai mình.
“Em nói… cái gì?”
“Em nói…”
“Không!” Vệ Diễn đột nhiên cắt lời cô. Hắn ôm chầm lấy cô, siết chặt. “Anh không đồng ý! Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh không đồng ý!”
Hắn kéo cô đến bên hồ, chỉ xuống mặt nước. “Em có nhớ chỗ này không? Em có nhớ bức tranh bị gió thổi bay không? Anh đã không chút do dự mà nhảy xuống đó. Lúc đó anh chỉ nghĩ, phải lấy lại được nó cho em.”
Hắn nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói run rẩy: “Anh đã ngốc nghếch nhìn trộm em mười bảy lần trước khi dám làm điều đó. Yên Yên, anh yêu em nhiều hơn em nghĩ. Đừng rời xa anh, được không?”
Nước mắt Bùi Yên lã chã rơi. Cô đã làm gì thế này? Cô đã làm tổn thương một người tốt như vậy.
“Nhưng… em…”
“Anh không quan tâm!” Vệ Diễn lại cắt lời. “Sắp đến sinh nhật anh rồi. Điều ước duy nhất của anh là có em ở bên cạnh. Hứa với anh đi, Yên Yên. Chỉ cần em ở bên anh hôm đó, sau đó… em muốn thế nào cũng được. Hứa với anh đi.”
Nhìn ánh mắt khẩn khoản của hắn, Bùi Yên không thể thốt ra lời từ chối. Cô khóc nấc lên, gật đầu.
“Được… em hứa.”
________________

Tối hôm đó, Bùi Yên về ký túc xá. Cô cảm thấy kiệt sức. Lời hứa với Vệ Diễn như một tảng đá đè nặng lên ngực cô. Cô sẽ làm thế nào sau sinh nhật anh ấy?
Điện thoại rung lên. Một dãy số lạ.
Là Lâm Dịch Phong.
Cô hoảng hốt chạy ra ban công, khóa cửa lại.
“Alo?”
“Yên Yên, bảo bối. Nhớ anh không?” Giọng hắn khàn khàn, đầy dục vọng, dù cách cả ngàn cây số. Hắn đang ở Châu Âu.
“Anh… anh gọi có việc gì không?” Bùi Yên run rẩy.
“Việc gì à? Việc là anh đang rất nhớ em. Nhớ cái miệng nhỏ của em, nhớ cái lồn ướt át của em.”
“Anh đừng nói nữa!” Cô xấu hổ thì thầm, nhìn quanh sợ hãi.
“Sao lại không nói? Gọi tên anh đi, Yên Yên.”
“Dịch… Dịch Phong…”
“Ngoan lắm. Em có biết anh đang làm gì không?” Hắn cười. “Anh đang cầm con cặc của anh. Nó đang rất nhớ em đấy. Nó muốn đâm vào trong em.”
“…”
“Gọi tên anh đi. Rên rỉ cho anh nghe. Nói em muốn cặc của anh địt em đi.”
“Tôi… tôi không…”
“Không à? Vậy anh gọi cho Vệ Diễn nhé. Anh nghĩ nó sẽ rất vui khi nghe đoạn ghi âm đêm đó trong xe đấy.”
Sự uy hiếp tàn nhẫn khiến Bùi Yên sụp đổ. Cô cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng.
“Dịch Phong… em… em muốn…”
“Nói to lên!”
“Em muốn… cặc của anh…”
“Ha ha… con đĩ ngoan. Rên đi, rên cho anh nghe, để anh bắn.”
Bùi Yên nhắm mắt, phát ra những tiếng rên rỉ giả tạo, vụn vỡ qua điện thoại, trong khi Lâm Dịch Phong ở đầu dây bên kia thở dốc, tự sướng và gọi tên cô.
Cô không biết rằng, ở góc khuất của ban công, Tô Điệp Y đã đứng đó từ lúc nào.
Cô ta đã nghe thấy tất cả.
Tất cả.
Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Điệp Y vặn vẹo vì ghen tuông. Con đĩ! Con đĩ Bùi Yên! Mày dám! Mày dám câu dẫn người đàn ông của tao!
Sự căm hận bùng lên. Tô Điệp Y siết chặt điện thoại của mình.
Cô ta quay số.
“Chú hai à? Là con, Điệp Y đây… Chú, con muốn nhờ chú… hủy hoại một người.”
________________

Trong khi âm mưu độc ác đang được giăng ra, Bùi Yên vẫn ôm ấp hy vọng cuối cùng của mình.
Cô lén lút đến văn phòng của thầy Morris.
“Em Bùi, thầy đã nhận được hồ sơ của em.” Thầy Morris mỉm cười hiền hậu. “Học viện Mỹ thuật Paris là một lựa chọn tuyệt vời. Thầy sẽ viết thư giới thiệu cho em. Chỉ cần hoàn tất thủ tục, tháng sau em có thể đi rồi.”
“Dạ… em cảm ơn thầy!”
Bùi Yên cúi đầu, che giấu sự vui mừng và nhẹ nhõm trong mắt.
Paris. Chỉ cần đến được Paris, cô sẽ thoát khỏi hắn. Cô sẽ được tự do. Cô sẽ bắt đầu lại cuộc đời mình. Cô sẽ quên đi cơn ác mộng mang tên Lâm Dịch Phong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận