Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nô Lệ Trên Đùi Ác Ma
Bùi Yên hét lên một tiếng sợ hãi. Cô bị lôi thẳng vào trong xe, không phải là ghế phụ, mà là lôi thẳng vào lòng hắn.
“A!”
Cô ngã ngồi lên đùi hắn. Cặp mông mềm mại tiếp xúc với cơ đùi rắn chắc của hắn. Cô cảm nhận được sự nóng rực, và cả một vật gì đó đang cộm lên bên dưới, cứng ngắc và đầy đe dọa.
“Nhớ anh không?”
Hắn không đợi cô trả lời. Bàn tay hắn giữ chặt gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn.
Đây không phải là một nụ hôn. Đây là một sự trừng phạt, một sự khẳng định chủ quyền. Môi hắn ngấu nghiến môi cô. Cái lưỡi thô bạo của hắn cạy mở hàm răng đang cắn chặt của cô, xộc thẳng vào bên trong, khuấy đảo, càn quét. Hắn mút mạnh lưỡi cô, hút lấy từng chút không khí, khiến cô ngạt thở.
“Ưm… ư…”
Cô đấm vào ngực hắn, nhưng vô ích. Hắn quá mạnh.
Hắn hôn cô như một con thú đói, cho đến khi môi cô sưng vù, tê dại, hắn mới luyến tiếc buông ra, kéo theo một sợi chỉ bạc lóng lánh.
“Hở ra là chạy à?” Hắn gầm gừ, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô. “Mới đi có mấy ngày mà em đã quên chủ nhân của mình là ai rồi sao?”
Bàn tay to lớn của hắn không hề yên phận. Nó luồn vào trong áo sơ mi của cô, trượt trên làn da mịn màng, tìm đến bầu ngực căng tròn. Hắn thậm chí không thèm cởi áo lót, cứ thế bóp mạnh.
“A! Đau!” Bùi Yên nhăn mặt.
“Đau à?” Hắn cười khẩy. “Thế này đã đau sao? Em còn chưa nếm mùi đau đớn thật sự đâu.”
Ngón tay cái thô ráp của hắn tìm đúng đỉnh vú, cách lớp vải ren, bắt đầu vê mạnh. Hắn day, hắn miết, hắn xoắn núm vú cô như muốn vặn đứt nó ra.
“Không… đừng… Đây là trường học… Sẽ có người thấy…” Cô nức nở, cố gắng đẩy tay hắn ra.
“Thấy thì sao?” Hắn càng bóp mạnh hơn, sự kháng cự của cô chỉ khiến hắn thêm hưng phấn. “Em muốn cả trường này biết Bùi giáo hoa thanh cao đang ngồi trên đùi đàn ông, bị hắn ta bóp vú đến chảy nước à?”
Sự sỉ nhục khiến mặt Bùi Yên nóng bừng.
“Hay em muốn thằng bạn trai ngu ngốc của em thấy?” Hắn ghé sát tai cô, thì thầm. “Anh đang nghĩ, nếu anh gọi Vệ Diễn ra đây, để nó thấy anh đang chơi con đĩ của nó thế này, nó sẽ có biểu cảm gì nhỉ?”
“Đừng!” Cô hoảng loạn tóm lấy tay hắn. “Cầu xin anh, đừng nói cho anh ấy biết… Em nghe lời anh… Em nghe mà…”
“Ngoan lắm.” Hắn hài lòng. “Đó mới là con đĩ ngoan của anh.”
Hắn thả lỏng tay ở ngực cô, nhưng thay vào đó, hắn trượt xuống dưới, bàn tay hắn lướt qua bụng phẳng, dừng lại ở cạp quần jean của cô.
“Anh… anh định làm gì?”
Hắn không nói gì. Hắn chỉ đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một vật nhỏ lấp lánh.
Đó là một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao, nạm ngọc xanh biếc, vô cùng tinh xảo.
Bùi Yên sững sờ.
Lâm Dịch Phong lấy chiếc kẹp, nhẹ nhàng vén mái tóc rối của cô ra sau tai. Ngón tay hắn lướt qua vành tai cô, rồi kẹp chiếc kẹp lên. Động tác đó… dịu dàng đến đáng sợ.
Sự dịu dàng của một con quỷ.
Hắn ngắm nhìn cô, đôi mắt thâm thúy không giấu vẻ hài lòng. “Đẹp lắm.” Hắn nói. “Nó thuộc về em. Giống như em vậy, cũng thuộc về anh.”
Bùi Yên rùng mình. Hắn vừa đấm vừa xoa, sự tàn bạo và sự “ân sủng” bệnh hoạn này khiến cô không biết đường nào mà lần.
Cô cố gắng hít thở, tìm một lý do. “Em… em phải về ký túc xá… Em còn bài tập…”
Lâm Dịch Phong bật cười, nụ cười đó làm cô lạnh sống lưng.
“Bài tập?” Hắn vuốt ve má cô. “Đêm nay, bài tập duy nhất của em là nằm trên giường anh, dạng háng ra và rên rỉ cho anh nghe.”
“Ký túc xá… sẽ điểm danh…”
“Em nghĩ anh sẽ không lo được chuyện cỏn con đó sao?” Hắn nhếch mép. “Anh đã gọi cho quản lý ký túc xá của em rồi. Em được phép ở ngoài đêm nay. Bạn em đến thăm mà, đúng không?”
Bùi Yên chết lặng. Hắn đã tính toán mọi đường đi nước bước.
Hắn nhấn nút, tấm ngăn giữa ghế lái và khoang sau từ từ kéo lên, nhốt cô lại trong không gian tù túng này với hắn.
Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh, đưa cô đến lò mổ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận