Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Ăn Cuối Cùng Của Tử Tù
Bữa tối được dọn ra. Ba món một canh, tinh xảo và thơm nức. Lâm Dịch Phong rõ ràng là một đầu bếp giỏi. Hắn biết cô là người Giang Nam, nên cố tình nấu các món thanh đạm.
Bùi Yên ngồi đối diện hắn, trong một phòng ăn bằng kính, nhìn ra toàn cảnh thành phố hoa lệ về đêm.
“Ăn đi.” Hắn gắp một miếng cá vào bát cô.
Bùi Yên run rẩy đưa lên miệng. Thức ăn ngon tuyệt, nhưng vào miệng cô lại đắng ngắt. Cô đang ăn bữa ăn cuối cùng của một tử tù. Cô nuốt xuống không phải là thức ăn, mà là sự nhục nhã và tuyệt vọng.
Hắn ăn rất từ tốn, tao nhã, như một quý ông thực thụ. Không ai có thể ngờ con người này, chỉ vài giờ trước, đã thô bạo lột trần cô, dùng những lời lẽ dâm đãng nhất để sỉ nhục cô.
“Sao không ăn?” Hắn nhướng mày. “Không hợp khẩu vị?”
“Không… ngon lắm.” Cô lắp bắp, vội vàng và thêm vài miếng cơm.
Bữa ăn kết thúc trong sự im lặng ngột ngạt.
Bùi Yên đặt đũa xuống, lấy hết can đảm. “Em… em ăn xong rồi. Em phải về…”
“Về đâu?” Hắn nhấp một ngụm rượu vang, đôi mắt tối sẫm nhìn cô qua ly rượu.
“Ký túc xá… Bạn em còn chờ…”
“Anh đã nói rồi. Đêm nay em ở đây.”
“Không! Em phải về!” Cô hoảng loạn đứng dậy, chạy ra cửa. Cô phải thoát khỏi đây.
Cô vặn tay nắm cửa.
Khóa.
Cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
“Em tìm cái này à?”
Giọng hắn vang lên ngay sau lưng cô. Hắn đã đứng đó, tay cầm một chiếc chìa khóa, lắc lư trước mặt cô.
Bùi Yên quay lại, tuyệt vọng.
“Anh muốn làm gì nữa?”
“Anh muốn em.”
Hắn ném chiếc chìa khóa lên bàn. Trong một giây, Bùi Yên lao đến định vồ lấy nó, nhưng đã quá muộn. Hắn tóm lấy cô từ phía sau, cánh tay siết chặt ngang eo, nhấc bổng cô lên khỏi sàn.
“A! Buông ra!”
Hắn vác cô như vác một bao tải, đi thẳng về phía phòng ngủ.
“Anh hỏi em lần cuối,” hắn gầm gừ, ném cô lên chiếc giường lớn mềm mại, “EM ĐÃ CHIA TAY THẰNG ĐÓ CHƯA?”
Bùi Yên co rúm người lại, sợ hãi tột độ. Hắn đã xé nát lớp vỏ bọc quý ông, trở lại làm con dã thú thật sự.
Cô nhìn hắn đang cởi thắt lưng. Tiếng kim loại va vào nhau nghe như tiếng chuông báo tử.
Cô phải tìm một lý do. Bất cứ lý do gì.
“Em… em không tiện… Hôm nay em…” Cô lắp bắp, dùng đến lời nói dối cuối cùng. “Em bị… em bị đèn đỏ…”
Lâm Dịch Phong khựng lại. Đôi mắt hắn nheo lại, nguy hiểm.
“Đèn đỏ?”
Hắn trườn lên giường, đè lên người cô. Hắn nhìn cô chằm chằm, như muốn xuyên thủng linh hồn cô.
“Em chắc chứ?”
“Em… em chắc…”
Hắn cười, một nụ cười đáng sợ. “Vậy à?”
Bàn tay to lớn của hắn không một chút báo trước, giật phăng cúc quần jean của cô, kéo khóa xuống.
“Để anh kiểm tra.”
“KHÔNG!”
Hắn không cho cô cơ hội phản kháng. Bàn tay hắn đâm thẳng vào quần lót cô. Ngón tay hắn sục sạo, và rồi, hắn chạm phải bề mặt khô ráo của miếng băng vệ sinh.
Không khí như đông cứng lại.
Lâm Dịch Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu.
“CON ĐĨ LỪA ĐẢO!”
Hắn gầm lên. Hắn giật mạnh miếng băng ra, vứt nó xuống sàn. Hắn bóp chặt cằm cô. “Mày dám nói dối tao? Mày dám lừa tao?”
“Tôi… tôi xin lỗi…”
“Muộn rồi!”
Hắn xé toạc chiếc quần jean của cô. Bàn tay hắn trở lại nơi tư mật, nhưng lần này không còn là “kiểm tra”. Ngón tay hắn thô bạo đâm vào cái lồn nhỏ đang run rẩy.
“A!!!” Bùi Yên thét lên đau đớn.
“Ướt thế này cơ mà!” Hắn gầm gừ, ngón tay chọc ngoáy bên trong. “Ướt đẫm vì nói dối chủ nhân à? Hay là em cũng nứng lồn lắm rồi, chỉ chờ anh địt thôi?”
Hắn kéo ngón tay ra, dâm thủy chảy ròng ròng. Hắn bôi thứ nước dâm đãng đó lên mặt cô.
“Trả lời đi, con đĩ. Em muốn anh trừng phạt em thế nào đây?”
Bùi Yên nhắm mắt, nước mắt tuôn rơi. Cô biết, đêm nay, cô thật sự sẽ chết.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận